Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Ánh đạo vàng

 

tuketinhtam-A

ÁNH ĐẠO VÀNG

 

Nhìn cuộc thế đầy lòng thê thảm!

Cảnh trần gian hôn ám mịt mù

Vậy mà sao chẳng chịu tu?

Để cho hoàn cảnh mặc dù chuyển xoay

Vì chẳng rõ trần ai khổ não

Mọi sự đều mộng ảo vô thường

Bao lần biến đổi tang thương!

Sanh, già, đau, chết là đường thế gian

Mà lắm kẻ còn đương chìm đắm

Trút hơi rồi còn nấm mồ hoang!

Nhìn xem là đống xương tàn!

Cỏ xanh bao phủ tràng phan bịt bùng…

Nào mấy kẻ anh hùng nghĩ đến

Nên vẫn còn tham mến lợi danh

Mạnh oai lấn lướt giựt giành

Chừng buông tấc thở thôi đành bỏ đi!

Người chưa rõ huyền vi tạo hoá

Luật tuần hoàn nào há vị ai?

Đó là công lý phân hai

Bây giờ nếu được, mất ngày về sau

Bằng sớm giác thì mau quay gót

Trái lại còn thương xót kẻ mê

Chẳng mau kíp trở lộn về

Cũng vì tríu mến, nghiệp nghề trần gian

Càng đi thẳng vào hang mờ tối

Trải bao đời bít lối trở ra

Lại làm quyến thuộc chúng ma

Vẫn còn chưa biết vào ra ngục hình

Lòng bác ái động tình Phật Thánh

Khai mở ra một Ánh Đạo Vàng

Là thuyền đưa rước qua giang

Cho người ra khỏi sáu đàng nghiệp nhơn

Đường tịnh lạc nào hơn Phật cảnh

Cõi thanh bai xa rảnh nghiệp trần

Cũng nhờ cắt ái ly thân

Xuất gia giải thoát chẳng cần lợi danh

Vừa phủi mái tóc xanh lìa khỏi

Kể từ đây là cõi vân du

Không còn mây ám sương mù

Khác nào ra khỏi ngục tù trói trăn

Ai bằng đủ thiện căn phước đức

Cũng khá nên tháo dứt cho rồi

Đeo chi theo bánh luân hồi

Trong vòng quanh quẩn đứng ngồi chẳng yên

Mau chân bước lên thuyền giải thoát

Lìa tách xa ngũ ác lục trần

Cùng là mê muội tham sân

Dồi trau trí huệ thi ân với đời

Trải bao đoạn mòn hơi kiệt sức

Thì mới đi đến mức thành công

Khác hơn bọt nước giữa dòng

Ba đào sóng dậy tang bồng ích chi?

Nhìn những kẻ thoát ly thong thả

Độ rồi cùng tất cả chúng sanh

Mới là bửu báu tinh anh

Quý hơn những kẻ háo danh tham quyền

Kìa thấy bóng sĩ hiền Tăng khó

Khi ra đi xóa bỏ một lần

Chẳng còn chứa mảy bụi trần

Rồi xin lăn lóc nuôi thân qua ngày

Chân đạp đất không giày không guốc

Đầu đội trời cả suốt bốn mùa

Chẳng còn trang điểm se sua

Về phần vật chất chịu thua hơn đời

Chớ tâm trí sáng ngời chói bóng

Các bợn nhơ chẳng đóng được vào

Thoát ra khỏi chốn trần lao

Hành theo pháp luật rèn trau sửa mình

Tứ y pháp và bình Bát chánh

Đi hóa trai để tránh lỗi lầm

Cho người hảo dạ từ tâm

Gieo vào ruộng phước kết mầm quả chơn

Là phương pháp đền ơn sanh chúng

Đem lời lành mưa phún xối ra

Vật lời trao đổi lại qua

Nên đi khắp cả Ta-bà giáo khuyên

Bằng có kẻ hữu duyên hữu phước

Được uống vào những nước Thánh bình

Thì là thong thả nhẹ mình

Bay ra khỏi chốn ngục hình trần lao

Và sẽ được nhập vào Thánh chúng

Thọ chơn truyền tu đúng pháp môn

Theo lời giáo huấn Thế Tôn

Chắc là mình hết sinh tồn đáo lai

Trong lục đạo trần ai kia nữa

Nhờ kiên trì gội rửa trần tâm

Dứt lìa các mối sai lầm

Trí liền huệ sáng thấy tâm Phật-đà.

 

ÁNH hồng huệ nhật vẹt sương tan

ĐẠO hiện ra đời cứu thế gian

VÀNG thiệt kim ngôn soi đuốc sáng

Để người biết rõ ánh minh quang.

    Chia sẻ với thân hữu: