CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Cảm tưởng khóa sinh "Bồi dưỡng đạo hạnh" lần 12

Liên Ngọc (TX. Ngọc Tuyền - Phan Thiết)

Mới thế mà đã sắp kết thúc khóa tu “Bồi dưỡng đạo hạnh” lần thứ 12 do Giáo đoàn tổ chức. Rồi đây, mỗi người lại trở về nơi trú xứ để tiếp tục Phật sự, học tập của mình. Dẫu biết thế nhưng con vẫn cảm thấy nuối tiếc, muốn cho thời gian này kéo dài ra thêm nữa, để con được sống trong sự an lạc, được sống trong giáo pháp, buông bỏ hết đi những ràng buộc, những trăn trở còn chất chứa trong lòng.

Con luôn cảm thấy một cảm giác an lạc thật sự, cảm giác ấm áp khi mỗi lần tham dự khóa tu.

Nhìn thấy sự lo lắng chu tất của Ni trưởng, quý Sư cô, quý Phật tử ở Tịnh xá Ngọc Trung dành cho khóa tu, con càng cảm động và tự nhủ rằng mình cần phải cố gắng để không phụ công ơn này.

Nhìn thấy dung nghi khoan thai, tự tại, sắc mặt chan chứa từ bi của quý Hòa thượng trong từng lời pháp, từng lời nhắn nhủ, như những lời tâm huyết của quý Ngài đối với đàn hậu lai, con càng cảm thấy xúc động và từng lời ấy như thức tỉnh tâm thức con, khắc trong tâm con, làm kim chỉ nam cho con, giúp con không lầm đường lạc bước.

Cảm giác về với khóa tu, được sống chung tu học, được tắm mình trong biển Phật pháp, được hành hạnh khất thực mà Phật và chư Tăng đã hành, con cảm giác như được về với cội nguồn, như nước về với biển cả.

Cái cảm giác đó thật hạnh phúc lạ thường, cảm giác đó làm con nhớ lại 4 câu thơ trong bài thơ “Bếp lửa” của nhà thơ Bằng Việt:

“Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu

Có khói trăm nhà, niềm vui trăm ngã

Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở

Sớm mai này, Bà nhóm bếp lên chưa?”

Thế con mới biết: “Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác”.

Phật có dạy: “Mỗi người hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi…”.

Chúng con là những ngọn đuốc nhỏ mà đường đi thì dài và đêm tối thì bủa vây, biết bao nhiêu là cạm bẫy, nên về với khóa tu, về với ngọn đuốc sáng của Tổ, Thầy là chúng con đang được tiếp thêm sức mạnh, tiếp thêm lửa để cho ngọn lửa của chúng con mãi bền bỉ với thời gian, xua đi bóng đêm của vô minh tăm tối.

Mỗi một vị giáo thọ sư luôn cho con những bài học. Những lời pháp của quý Ngài ban ra như đi từ trong tâm, trong ý của con ra vậy. Những lúc ấy, cảm xúc của con như muốn đứng dậy đi về phía trước quỳ xuống mà lễ tạ quý Ngài.

Vì những gì chúng con đang đi hôm nay là những gì quý Ngài đã trải qua, thế mới biết vì sao ba đời chư Phật thị hiện ở thế gian đều nói cùng một pháp, vì pháp đó là chân lý vậy. Ôi! Ngôn từ hạn hẹp không thể diễn tả hết lòng biết ơn vô hạn của con đối với giáo pháp, đối với Tổ Thầy, đối với tất cả những ai đã tạo nên sự giác ngộ này cho con. Con xin niệm ân đến tất cả và con xin hồi hướng công đức này đến pháp giới chúng sanh, nguyện cho tất cả đều được lên bờ giác ngộ.

Con cầu nguyện cho các bậc Tôn túc trong Ban Lãnh đạo Giáo đoàn luôn dồi dào sức khỏe, để luôn làm bóng cây đại thọ che chở cho chúng con, để chúng con luôn được nương theo ân đức của quý Ngài mà tinh tấn tu hành, vững bước trên đường đạo.

Liên Điều (TX. Ngọc Hiệp - Nha Trang)

Khi nói đến An Khê người ta thường hay dùng hai từ “Phố núi” để chỉ nơi này, mới nghe nó thật khô khan, cứng nhắc, nhưng quý Sư cô và Phật tử tại Tịnh xá Ngọc Trung - An Khê lại vô cùng ấm áp, nhiệt tình, chu đáo chính vì thế khóa tu “Bồi dưỡng đạo hạnh” dành cho Sa-di, Sa-di-ni, tập sự nam nữ lần thứ 12 được hoàn mãn.

Đạo hạnh là nền móng cơ bản của một vị tu sĩ, chính vì nhận thấy sự quan trọng của đạo hạnh và vì lòng thương tưởng cho đàn hậu học chúng con mà quý chư Tôn Hòa thượng, chư Thượng tọa, chư Đại đức, quý Ni trưởng, Ni sư Giáo đoàn đã tổ chức khóa tu “Bồi dưỡng đạo hạnh” cho chúng con, đến nay đã là khóa tu lần thứ 12. Con thật may mắn vì đã được hơn một lần tham dự khóa tu dù không còn bỡ ngỡ lạ lẫm với các thời khóa như lần đầu tiên con tham dự khóa tu nhưng trong con vẫn đầy hào hứng và mong chờ xem trong khóa tu lần này mình sẽ tiến bộ như thế nào?

Ngày đầu tiên vẫn với lễ khai giảng khóa tu đơn giản, nhưng trang nghiêm, thanh tịnh đủ cho chúng con biết khóa tu đã bắt đầu vẫn là những thời khóa quen thuộc mà có vẻ lần này con đã thuần thục hơn. Giờ thiền tọa đầu tiên của khóa tu do chưa quen đã thật sự khó khăn đối với con, con bị trạo cử và cả hôn trầm, nhưng nhờ có sự chỉ dạy của quý Ngài giáo thọ con đã hết hôn trầm và dần dần bám sát được đề mục của mình. Hai ngày đầu giờ ngồi thiền với con thật dài, lúc đau chân con cảm thấy thời gian hình như ngừng trôi và con chỉ mong chờ có tiếng chuông hết giờ mà thôi. Thời gian lúc đó trôi qua thật chậm chạp… không bù cho những giờ học pháp, thời gian trôi qua sao lại nhanh quá. Chư Tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức, quý Ni trưởng, Ni sư đã không quản đường sá xa xôi, tuổi cao sức yếu, Phật sự đa đoan mà quang lâm tới khóa tu ban dạy cho chúng con những lời pháp nhủ, giúp chúng con áp dụng được vào cuộc sống thực tế tu hành để nâng cao phạm hạnh. Các Ngài với chí nguyện “Tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức” và để tiếp tục nối truyền phát triển Đạo Phật Khất Sĩ Việt Nam mà Tổ sư đã khai sáng theo phương châm “Nối truyền Thích-ca Chánh pháp” mà quý Ngài đã tận tình chỉ dạy cho chúng con từ những việc nhỏ nhất trong tứ oai nghi: Đi, đứng, nằm, ngồi để có oai nghi tế hạnh đúng với người đệ tử Phật, có thể dùng thân thuyết pháp như đức Phật đã dạy. Chúng con, những người mới bước những bước chân đầu tiên trên con đường giác ngộ, giải thoát chỉ như những đứa trẻ đang tập đi rất dễ bị vấp ngã, nếu không có những bước đi chắc chắn, quý Ngài với lòng bi mẫn, thương xót đàn hậu học chúng con đem hết tâm huyết, trí lực để tạo điều kiện cho chúng con tu học, tạo nên những bước đi vững chắc, quý Ngài chỉ dạy cho chúng con từ cách chắp tay, cách xá hay ngay cả cách thưa thỉnh trước đại chúng… tất cả những việc rất nhỏ đủ tạo nên một người xuất gia hoàn thiện về đạo hạnh, là bậc mô phạm cho chúng sanh. Con còn nhớ, khi con đi học có một sư huynh bên chùa đã hỏi con như thế này: “Bên đó, tụng kinh không có mõ thì làm sao đều được?”. Câu trả lời là chúng con được tham gia các khóa tu đạo hạnh thế này, chúng con biết giữ chánh niệm, biết lắng nghe để tự điều chỉnh mình cho hòa đồng cùng chúng. Thật đúng là “hòa hợp tu vui thay!”. Ân đức cao dày này của quý Ngài chúng con biết phải làm sao để đáp đền cho được nếu không tinh tấn tu tập, đem các lời dạy của quý Ngài vào hành trì để trau dồi đạo hạnh. Vậy mà có những khi con thấy thật hổ thẹn với lòng mình vì chưa làm được như quý Ngài đã dạy bảo, như trong giờ thiền hành con đã không biết an trú vào bước chân của mình mà lại đưa mắt nhìn về vườn nha đam xanh tốt, mượt mà và nhớ tới những ly chè mát lạnh quý Sư cô đã chuẩn bị cho chúng con để rồi con giật mình tỉnh lại nhớ tới lời Tổ sư đã dạy:

“Luôn luôn đôi mắt phải kiềm

Đừng hay nhìn liếc kiếm tìm chi chi

Ngó ngay xuống bước chân đi

Ngó vào tâm trí luôn khi không rời”.

Cũng phải mất hai ngày đầu luyện tập, con mới biết an trú vào đôi chân của mình, bước những bước thảnh thơi, an lạc, cảm nhận được sự tiếp xúc của bàn chân với mặt đất.

Các oai nghi tế hạnh trong đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, mặc, nói, làm như những viên gạch đầu tiên để xây dựng nền móng đạo hạnh vững chắc thì có xây lầu cao bao nhiêu, có lung linh đẹp đẽ bao nhiêu đi nữa cũng sẽ rất dễ bị sụp đổ. Chính vì thế ngay từ những ngày đầu thành lập Hệ phái, đức Tổ sư đã rất quan tâm, ân cần dạy bảo cho hàng Sa-di, tập sự chúng con thông qua các bài kệ, mà ngày nay hàng hậu học chúng con thật kém đức, kém tài mới chỉ thuộc được trên văn tự mà chưa hiểu biết được những lời dạy sâu xa của Tổ sư, cho nên trong giờ trùng tụng kệ, luật nghi, quý Ngài đã thông qua sự trả bài của các hành giả mà giảng giải hết những ý nghĩa sâu xa trong đó cho chúng con đặng thực hành theo, để hoàn thiện đạo hạnh của mình.

Trước khi tham dự khóa tu, con nghe có người nói rằng, đã đủ khóa tu để lên lớp thì còn đi làm gì nữa, con nghĩ đây là một quan niệm vô cùng thiếu sót, sai lầm, bởi không được tham dự khóa tu là một thiệt thòi rất lớn cho các hành giả vì không được tu học chung cùng một đại chúng thanh tịnh tinh tấn, một môi trường để hoàn thiện và tăng trưởng đạo hạnh cho bản thân thật khó có ở nơi trú xứ. Thứ nữa, đó chính là phụ lại sự quan tâm, chăm lo của chư Tôn Hòa thượng, chư Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni Giáo đoàn. Làm một người tu sĩ mà không có đạo hạnh cũng như khúc gỗ mục vừa không có lợi ích cho mình mà có thể còn làm hư hoại Tăng-già, là mối họa cho Phật pháp nữa. Vì vậy, con cảm thấy rằng chúng con thật sự rất rất may mắn và quý Ngài phải thương tưởng lo lắng cho chúng con lắm, chúng con mới được tham dự những khóa tu như thế này, riêng bản thân con, con mong rằng con có đủ phước duyên được tham gia tất cả các khóa tu Giáo đoàn tổ chức, để trau dồi đạo hạnh, xứng đáng là một người tu sĩ chân chính.

Ngày nay, chúng con do xã hội nên chỉ còn được biết đến truyền thống, sự hành đạo của Tổ sư, của Tổ Thầy, các vị Trưởng lão qua sách vở, qua lời dạy của Sư phụ, của quý Ngài, nhưng dù hoàn cảnh, xã hội có thay đổi như thế nào thì ngọn đèn Chánh pháp vẫn luôn rực sáng. Trong giờ khất thực ngọ trai, những chiếc y vàng phấp phới, trang nghiêm, thanh tịnh dù chỉ là đi trong khuôn viên Tịnh xá cũng đã cho chúng con cảm nhận được phần nào đó những gì đã được nghe. Từ đó, chúng con hình dung được sự hành đạo của Tổ sư, của đức Thầy, thấy được truyền thống cao quý của Hệ phái để giữ gìn và tiếp tục phát huy. Và cuối mỗi ngày tu tập là thời khóa sám hối, là lúc chúng con tự soi sáng lại mình, làm mới lại mình. Đức Phật có dạy rằng: “Có hai hạng người đáng được trân quý, một là người không phạm lỗi, hai là hạng người phạm lỗi nhưng biết sám hối”. Sám hối chính là lúc chúng con quay về chính mình, nhìn nhận bản thân mình rõ nhất. Sám hối không chỉ giúp chúng con nhận ra lỗi của mình để sửa chữa mà còn giúp chúng con biết sống thành thật, thành thật với chính bản thân mình, tập cho chúng con sự dũng mãnh để vượt qua các khó khăn, trở ngại khác trên đường tu. Dù ngày tu đó chúng con có đủ chánh niệm để giữ oai nghi của mình nhưng qua sự sám hối của chư huynh đệ, qua sự chỉ dạy của quý Ngài chúng con tự rút ra được kinh nghiệm, bài học cho mình để tránh phạm phải những lỗi tương tự.

Theo nguyên lý của vạn vật trong vũ trụ, sự bắt đầu nào rồi cũng phải kết thúc, chỉ còn vài phút nữa thôi, khóa tu của chúng con sẽ bế mạc, trong con bây giờ là rất nhiều cảm xúc mà con không thể nói thành lời. Con xin đem hết lòng thành kính đê đầu đảnh lễ tri ân chư Tôn Hòa thượng, chư Thượng tọa, quý Ni Trưởng, Ni sư, chư Đại đức trong Giáo đoàn đã vì lòng thương tưởng đàn hậu học chúng con, tổ chức khóa tu cho chúng con. Nguyện cầu hồng ân Tam bảo gia hộ cho quý Ngài pháp thể khinh an, tuệ đăng thường chiếu, luôn là ngọn đèn chân lý soi rọi cho chúng con trên bước đường tu học. Con xin nguyện khi về trú xứ, tiếp tục thực hành lời dạy của quý Ngài trong tu tập để trau dồi đạo hạnh, xứng đáng là lớp kế cận tiếp tục giữ gìn và phát triển truyền thống của Giáo đoàn, xứng đáng với lòng mong mỏi, với những ưu ái mà quý Ngài đã dành cho chúng con. Con cũng xin tri ân quý Sư cô tại Tịnh xá Ngọc Trung đã hết lòng quan tâm, tạo điều kiện tốt nhất cho chúng con những ngày tu tập thật an lạc, ngày càng làm được nhiều Phật sự đóng góp cho sự phát triển của Giáo hội, của Hệ phái. Thêm nữa, con xin gửi lời tri ân tới quý Phật tử Tịnh xá Ngọc Trung đã gác lại công việc bận rộn, hộ trì cho chúng con trong những ngày tu học vừa qua. Nguyện cầu Tam bảo chứng minh gia hộ cho các Phật tử sức khỏe dồi dào, sở cầu sở nguyện như ý, tiếp tục là những người hộ trì Phật Pháp tinh tấn. Cuối cùng con xin gửi lời tri ân tới chư huynh đệ, hành giả đồng tu đã cùng con sống chung tu học trong suốt khóa tu. Nguyện cầu các hành giả sức khỏe an lạc, luôn tinh tấn trên đường tu tập.

Liên Thơ (TX. Ngọc Đức - Quảng Ngãi)

CẢM NIỆM KHÓA TU NGƯỜI KHẤT SĨ

Làm thơ không biết làm thơ

Làm thơ con lại ngẩn ngơ nhìn trời

Nhìn trời thấy trái me rơi

Dường như mách bảo những lời nhủ khuyên

Tỏ ngộ đặt bút viết liền

Viết xong cảm tưởng não phiền tiêu tan

Dở hay là chuyện thế gian

Đọc rồi đại chúng cho tràng vỗ tay.

 

CẢM NIỆM KHÓA TU

Rời xa hải đảo quê hương

Vượt ngàn cây số lên đàng học tu

An Khê thị xã sương mù

Có ngôi Tịnh xá công phu chuyên cần

Ngọc Trung mở khóa hai lần

Bồi dưỡng đạo hạnh lớp hàng Sa-di

Tập sự, Thức xoa cùng đi

Gắng công tu học oai nghi đủ đầy

Ngày ngày rồi lại ngày ngày

Công phu, chấp tác mới đây thôi mà

Con nhớ hình ảnh Sư bà

Nhẹ nhàng thanh thoát thật là trang nghiêm

Lời nói ấm áp dịu hiền

Khuyên răn, dạy bảo con liền kính vâng

Khi nào báo hiệu chuông ngân

Là giờ học pháp chúng lần bước đi

Quý Ngài tấm lòng từ bi

Tuổi già, sức yếu nhưng vì đàn con

Tăng Ni tuổi trẻ còn non

Phải biết mài giũa nên hòn ngọc châu

Chúng con đầy những mong cầu

Nguyện mau đắc quả để sau độ đời

Nguyện rằng tất cả nơi nơi

Yên vui hạnh phúc thảnh thơi an nhàn

Đại đức khuyên dạy kỹ càng

Lúc đi khất thực một hàng phải ngay

Tín thí cúng bát cơm đầy

Đừng nên tham chấp món này, món kia

Xin ăn là để dứt lìa

Kiêu căng, ngã mạn phân chia hai đàng

Tụng kinh hòa chúng nhịp nhàng

Ai mà tụng lớn điểm đàn ghi danh

Tám giờ, sám hối quỳ nhanh

Ăn năn tội lỗi tâm thành sửa sai

Mười ngày, không ngắn, không dài

Mười ngày, con học thuộc bài oai nghi

Khi đi đừng có nghĩ suy

Để tâm cảm nhận những gì diễn ra

Chân phải giẫm đạp hai ba

Chân trái giẫm đạp là ta hành thiền

Đứng như tùng bách trang nghiêm

Ngồi như chuông úp lặng im thấy mình

Xá chào Hòa thượng chứng minh

Lắng nghe tiếng khánh lặng thinh cúi đầu

Ngồi thiền hít thở thật sâu

Nhận biết hơi thở ra vào bình yên

Ngồi thiền con mắt lim dim

Chân tê, lưng mỏi ngả nghiêng âu sầu

Đồng hồ hết giờ mau mau

Để được giải tỏa nỗi đau thấu trời

Giải lao ăn uống kịp thời

Yaout, sữa đá ai ơi gì bằng!

Cuối lời thành kính tri ân

Những bậc Tôn túc phúc ban đạo từ

Cầu chúc các bậc minh sư

Bồ-đề tỏa bóng chơn như đắc thành

Con nguyện tinh tấn tu hành

Nối truyền mạng mạch lưu danh đời đời

Tri ân tín thí mọi nơi

Góp công xây đắp đạo đời ngày sau.

 

NGƯỜI KHẤT SĨ

Con nguyện làm người con Khất sĩ

Khoát trên mình chiếc áo huỳnh y

Ôm trong tay bình bát diệu kỳ

Nguyện thân này trang trải niềm hoan hỷ.

 

Con nguyện làm người con Khất sĩ

Bước du hành trên khắp nẻo đường đi

Xin bát cơm của đàn na tín thí

Khuyên nhắc mình phải dứt tham, sân, si.

 

Con nguyện làm người con Khất sĩ

Noi gương Thầy và Đức Phật Mâu Ni

Quyết tâm tu để dứt lòng ích kỷ

Nhập sơ thiền ban rải lòng từ bi.

 

Con nguyện làm người con Khất sĩ

Trái đất tròn có bị hủy diệt đi

Nước biển Đông dù có cạn hết thì

Con vẫn làm, làm người con Khất sĩ.

 

Liên Khuyến 

(TX. Ngọc Ngôn)

Nghe vẻ nghe vè

Nghe vè khóa tu

Dầu việc lu bu

Mà chư Tôn đức

Ra công góp sức

Mở khóa oai nghi

Lần thứ mười hai

Tiếp dẫn hậu lai

Mai sau rường cột

Cho Giáo hội nhà

Chúng con lân la

Đi về tham dự

Sa-di, tập sự

Gồm có trăm mười

Ai nấy vui cười

Sống trong chánh niệm

Học pháp mầu nhiệm

Ở ngày thứ nhất

Hòa thượng Ngọc Sơn

Dạy về chữ Thông

Tư tưởng không thông

Thì sao qua khỏi

Xin đừng nông nỗi

Tự trói buộc mình

Sao về Cực lạc

Lại ngày thứ hai

Đại đức Giác Khiêm

Dạy pháp an lạc

Nói năng chững chạc

An lạc pháp hành

Vào chiều thứ hai

Đại đức Giác Đoan

Định nghĩa Khất sĩ

Học trò nhớ kỹ

Con của Tổ sư

Nói gì thật sự

Làm gì phải giữ

Ăn, mặc, nói, làm

Hành theo chánh pháp

Đến ngày thứ ba

Đại đức Giác Nhường

Dạy năm pháp nguyện

Mà chư Phật dạy

Vào trong cuộc sống

Của người xuất gia

Chúng con hiểu ra

Pháp của Phật đà

Phật là giác ngộ

Pháp là chánh pháp

Tăng là thanh tịnh

Nói năng nghiêm minh

Vào ngày thứ tư

Đại đức Giác Nhường

Tiếp theo bài giảng

Oai nghi đạo hạnh

Chúng con thọ lãnh

Tắm mát tâm mình

Trí tuệ phát sinh

Nối tiếp hành trình

Chiều ngày thứ tư

Đại đức Giác Khiêm

Dạy về nội pháp

Thiền tọa cao minh

Chúng con đinh ninh

Rồi tự sửa mình

Bước sang thứ năm

Đại đức Giác Đoan

Nhắc chuyện Na Tiên

Có hai phương pháp

Thiện và bất thiện

Vào chiều thứ năm

Thượng tọa Phú Cường

Giảng dạy tỏ tường

Nói lý duyên sinh

Người do tứ đại

Nhân duyên mà thành

Hỡi kẻ lữ hành!

Đừng sợ gian nan

Trải một thời gian

Sẻ hiểu đạo sâu

Pháp Phật nhiệm mầu

Lo tu bớt khổ

Ngày sáu tiếp chỗ

Hòa thượng Ngọc Tòng

Dạy cho chúng con

Uống nước nhớ nguồn

Thường nhớ tri ân

Là lời Phật dạy

Đã đi xuất gia

Thì nên hiểu rõ

Ơn to, ơn nhỏ

Cũng chớ lãng quên

Thì luôn gần Phật

Ngài còn ôn lại

Ba lạy đức Thầy

Một lạy ơn Phật

Và lạy ơn Thầy

Hai lạy cha mẹ

Công dày dưỡng nuôi

Ba lạy chư Phật

Khiến xui cho con

Độ con nhẹ nghiệp

An vui tu hành

Vào chiều thứ sáu

Ni trưởng Ngoc Túc

Dạy năm triền cái

Tham dục ngũ thiền

Trạo cử liên miên

Hôn trầm hối quá

Nghi ngờ đừng sanh

Dẫn dắt chúng con

Thấu triệt mọi điều

Về năm triền cái

Là kẻ thù chung

Của hàng xuất gia

Làm chướng ngại ta

Trên đường tu học

Ni trưởng đã nhọc

Cho chúng con học

Hiểu rõ điều đi

Hãy dùng định tuệ

Phá diệt ngoại ma

Ai mà ngân nga

Không trừ năm dục

Lục dục suốt đời

Ngày bảy khóa tu

Đại đức Giác Phổ

Toàn là nói chỗ

Bổn phận xuất gia

Tác Như Lai sứ

Hành Như Lai sự

Ý nghĩa xuất gia

Gồm có ba nghĩa

Xuất thế tục gia

Xuất phiền não gia

Xuất tam giới gia

Đến tối thứ bảy

Là giờ sám hối

Hòa thượng Ngọc Quang

Dạy pháp đủ điều

Thương tưởng dắt dìu

Cho chúng con tu

Oai nghi thiền suốt

Hai bốn giờ luôn

Vào ngày thứ tám

Hòa thượng Ngọc Quang

Ngài ôn bài ý

Con đây hiểu lý

Oai nghi đi, đứng

Ăn, mặc, nói, làm

Phải luôn tế hạnh

Vào ngày thứ chín

Ni trưởng Ngọc Trung

Dạy con tập trung

Bảy phần Bồ-đề

Chúng con hướng về

Làm theo lời dạy

Trong kinh nói rõ

Ni trưởng mở ngỏ

Ông vua A Dục

Phán xét nhà Sư

Bảy ngày được sống

Sư ngồi quán xét

Những điều như sau:

Quán xét phân biệt

Việc lành, điều dữ

Tinh tấn lướt lên

Vượt qua tất cả

Trong vòng đạo đức

An lạc luôn luôn

Thắng phục tâm ý

Đặng làm lành mãi

Nhớ tưởng đạo lý

Pháp mầu thâm thúy

Nhất tâm đại định

Phải luôn thanh tịnh

Đại định là chính

Cảnh ngộ vui chịu

Với mọi khổ đau

Hành giả in sâu

Lời Ni trưởng dạy

Buổi chiều vui thay

Của ngày thứ chín

Hòa thượng Ngọc Duyên

Công chuyện liên miên

Nhưng vì hữu duyên

Về thăm hành giả

Chỉ rõ người tu

Duy tuệ thị nghiệp

Thoát mọi khổ đau

Chúng con khắc sâu

Bao lời Ngài dạy

Lại ngày thứ mười

Ai nấy vui cười

Đón chào giáo thọ

Đại đức Giác Hoàng

Dạy chúng con học

Phải nghiêm, thanh, lạc

Trở về nguồn cội

Của đức Tổ sư

Và chư đức Thầy

Hạnh phúc vui thay

Chuyến đi vào ngày

Sẽ mãi còn đây

Những hình ảnh đẹp

Của người Khất sĩ

Trong mảnh y vàng

Đượm màu giải thoát

Cuối cùng dứt khoát

Nói tiếng chia tay

Xin gửi lại đây

Những ngày tu học

Tuy rằng mệt nhọc

Ai cũng hăng say

Lớp học bao ngày

Đều có ân sư

Về đây giảng dạy

Những bài pháp hay

Làm con thức tỉnh

Điều chỉnh thân tâm

Lo tu giải thoát

Để khỏi buộc ràng

Con đường sanh tử

Chúng con đệ tử

Nguyện mãi khắc ghi

Sâu vào tâm trí

Để làm hành lý

Trên bước đường tu

Hằng ngày công phu

Lo tu tập mãi

Chúng con e ngại

Kính chúc quý Ngài

Pháp thể khinh an

Tuệ đăng thường chiếu

Phật sự viên thành

Luôn đáng xứng danh

Là người Khất sĩ

Kính chúc quý vị

Hành giả Tăng Ni

Ai cũng nghiêm trì

Giữ gìn giới hạnh

Thân tâm khỏe mạnh

Để tiến bước tu

Trên đường giải thoát

Kính chúc Phật tử

Thiện nam, Tín nữ

Đầy đủ thiện duyên

Sức khỏe vô biên

Thân tâm tự tại

Vượt qua chướng ngại

Để hướng tương lai

Có một ngày mai

Luôn luôn tươi sáng

Một điều cơ bản

Phải luôn ghi nhớ

Tỉnh thức lo tu

Lo tu… lo tu…

Cái mà lo tu.

    Chia sẻ với thân hữu: