CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Chốn quê nhà

Trong những đêm khuya, mẹ ngồi đan giỏ bằng những sợi mây màu vàng. Tiếng gõ cốc cốc, tiếng rút sợi mây, tiếng chột chẹt cứ phát ra đều đều. Âm thanh ấy cứ kiên nhẫn hằng đêm, cứ đều đặn nuôi lớn tuổi thơ tôi.

meque

Rồi những mùa nắng, gió rát trên mặt đất, ngọn lúa nặng oằn trái chín, hạt mưa hiếm khi rớt xuống khỏi những đám mây trên thung sâu. Loài kiến cuộn tròn vào thân cây, gần như chúng chẳng muốn di tản. Nhưng những con cá ở ngoài đồng cạn đã bắt đầu theo rãnh nước bơi tuột ra sông. Cào cào và châu chấu nằm ôm những thân lác, mùi lác gợi lên cái hanh hao của nắng. Mẹ thu dọn những lọn mây, xếp dỏ vào kho, và lấy trong kho những thúng, nia, sàn, dao liêm, bao đựng lúa,... ra ngoài để chuẩn bị cho mùa gặt.

Chuồn chuồn bay khắp nơi, những con rầy, con muỗi cũng di tản khỏi những thân lúa già. Không ai có thể hiểu vì sao chúng lại xuất hiện ở những nơi đồng khô cỏ cháy. Trong thành phố chúng là những con vật thuộc dạng nhập cư bất hợp pháp, vì thành phố không có được cái nguyên thủy của thiên nhiên.

Viết cho những ngày xa quê.

Trên những vùng mây mùa hạ, tôi dắt tuổi thơ chạy mải mê trong cơn mộng mị của phố. Nhiều đêm giật mình, bước ra khỏi phòng, vứt tấm chăn vừa đắp, tôi nhìn lên trời, một góc phố khuya u hoài, mệt mỏi...

Dường như cái mênh mông của bóng tối, cái hun hút sâu của hẻm gầy, cái thương hoài ngàn năm một người chưa trọn vẹn cứ ập vào lòng bao nỗi muộn phiền.

Nhiều đêm như vậy trôi qua, gió bay trên những nóc nhà và mây cuộn mình vắt những hạt mưa tẩy sạch bụi. Mùa trăng giữa tháng tiều tụy vì ngày qua, tôi giật mình thêm vài lần trong những chuỗi ngày khắc khoải, tôi muốn về lại ngôi chùa nhỏ ở quê, nơi của những kí ức trộn lẫn với khói, với hương đất, với tiếng chuông đồng vọng ngân vang, mà mỗi khi trở về, chợt thấy lòng mình bình yên đến lạ...

Mùa hạ buông nắng xuống lòng sông, ngọn lau trắng thả bung những tàn mây úa, tôi nhớ lời ru của những ngày thơ dại:

- Mẹ ơi đừng đánh con đau

Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ.

Một cơn mưa mùa, trời hạ hoang hoải trong tiếng kêu của lũ nhái bén, đôi khi lũ đóm cũng lập lòe đốt lửa, nhấp nháy, ngọn cỏ óng ánh giọt khuya, nhìn ngọn dừa đưa lá xào xạc, hàng tre cạ vào nhau cọt kẹt,... chỉ nghĩ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm cho mình thức trắng trong những đêm xa vời vợi như một cơn mơ chưa bao giờ quay trở lại, dù chỉ một lần...

Câu kinh cầu tháng Bảy.

Khi trời réo rắc mưa hoa

Chuông chùa bung gió binh boong trên ngàn.

Ánh trăng mở lối cửa hang

Vũ trụ khai huyệt hỗn mang bụi trần.

Hoa cúc nở mộng trong đền

Tha ma một dải bước chênh vênh buồn.

Thảm sầu dậy tiếng chim muôn

Hồn bay theo gió điên cuồng trong mê.

Trầm hương cõi đất vọng về

Câu kinh tháng bảy niệm giờ trăng lên.

Ngàn mây nước gội đầu ghềnh

Tha ma một dải bồng bềnh mong manh.

Nhà sư xuống núi bộ hành

Câu kinh tháng bảy an lành mọi nơi.

Vào chùa thắp một nụ cười

Liên hoa Diệu pháp độ người thần tiên.

Hồng hoang cơn gió trần duyên

Nhà sư hành khất từ miền dương gian.

Từ trong Bồ-tát các hàng

Mười hai nguyện lớn vượt đàng tử sinh.

    Chia sẻ với thân hữu: