CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Chùm thơ kỷ niệm khóa tu Truyền thống Khất sĩ lần 16

Bày tỏ

(Kỷ niệm khóa tu truyền thống lần thứ 16)

Pháp viện mừng đón hoan ca

Tháng ba ngày bốn, vui là biết bao

Dáng xưa nối gót anh hào

Tứ chúng hội tụ, vẹn trao tâm lành

Nối gương xưa Phật đã thành

Tổ sư hóa hiện nối ân Phật truyền

Giới – Định – Tuệ là cơ duyên

Đồng tâm hiệp lực khai miền đạo tâm

Bầu trời lồng lộng xa xăm

Y vàng bạt nắng âm thầm pha sương

Đất lành nay lại tỏa hương

Chư Tăng hội ngộ về nương tu hành

Bát chánh đạo cùng hòa thanh

Pháp âm vang vọng đạo lành lan xa

Hồng ân đức Phật Thích-ca

Rồng thiêng tung cánh hoan ca đạo mầu

Tứ chúng tinh tấn bền trau

Nhờ ơn chỉ dạy trước sau vẹn tình

Thầy hiền nhắc nhở tường minh

Tỉnh tâm luyện tánh kẻo tình cuốn trôi

Giữ gìn tâm ý không thôi

Chính là ở chỗ đứng ngồi lắng sâu

Nhận ra khi nói khi cười

Khi thời thất niệm khi thời tỉnh tâm

Khéo tu chánh niệm nơi lòng

Vui tu để được vẹn trong vẹn ngoài

Ai hay giới đức thanh bai

Là nơi nương náu Tổ - Thầy xưa nay

Hạnh người Khất sĩ chuyên mài

Tứ chúng hành giả vui say đạo thiền

Các con từ khắp các miền

Tri ân công đức khai nền đạo tâm

Chuyển được nhận thức sai lầm

Mỗi ngày tinh tấn chuyển tâm bụi trần

Tinh tấn để được phước phần

Chư Tăng đồng hội, hóa thành đài sen

Lão biếng lười

(Kỷ niệm khóa tu thiền thất lần thứ 16)

(Hòa thượng chủ giảng đặt cho, người viết mô phỏng thêm)

Gà gáy sáng từ lâu rồi

Thần lười ủ rủ thân ôi nặng nề

Đêm rồi đã ngủ chán chê

Bây giờ muốn dậy khó ghê nhọc nhằn

Thần lười bèn suy nghĩ rằng

Có ăn có mặc băn khoăn làm gì

Không bận thì chẳng nghĩ suy

Cứ nằm ở đó phò phì mộng say

Biếng lười chẳng quản đêm ngày

Đến đâu có chỗ tiện đây ngay mình

Ngày tháng vụng xây bao tình

Người ta nên phận còn mình ngây ngô

Tâm lười chẳng biết tính sao

Nhớ câu trần tục, quên câu thoát trần

Khi đi khi nói phân vân

Tâm người bạc nhược, khó phân chánh tà

Đời người suy ngẫm kỷ ra

Khi siêng khi nhác xét tra nhân lành

Lão biếng lười thật là ranh

Tìm nhẹ lánh nặng lẫn mình trong đêm

Thoát ẩn thoát hiện khó kiềm

Trí soi toan tính càng thêm rõ liền

Lắm khi suy xét nhân duyên

Không lợi, không ích, cảm phiền nên buông

Lợi kia đâu rõ ngọn nguồn

Ích kia đâu rõ duyên tuồng đến đi

Nhiều khi gặp ác pháp thì

Ôi chao phải chịu lắm khi não lòng       

Thần lười kể mãi không cùng…

Ai mang lên mặc hãi hùng tối mê

Dắt đi bao nẻo đường về

Không nhân không quả si mê nhiều đời

Ai ơi muốn học nên người

Chuyên tâm tu tỉnh bỏ lười nên chăng!

Ráng tu cho vượt phận hèn

Thương người quí vật chong đèn cầu chơn

Quả đời quả nào tốt hơn

Chính là ở chỗ chẳng sờn siêng năng

Bao ngày tích góp chuyên cần

Nhân tốt quả tốt bởi năng tìm cầu

Đời vui đạo cũng bền lâu

Hoa thơm là quả người sau giử gìn

Cuộc sống bao đời mãi in

Chính là ở chỗ người tin chuyên cần

Mỗi bàn tay, tâm cân phân

Làm nên duyên phận hồng trần tốt tươi

Vui tu nên chuyển nghiệp đời

Tương lai là quả đẹp tươi mong chờ.

Đồng tu

Đạo Phật qua mấy ngàn năm

Trong lòng con phật để tâm học hành

Lời xưa đã chỉ ngọn ngành

Muốn thoát sinh tử tập rành nẻo chơn

Về đây chung một con đường

Yêu thương kết nối chỗ nương nhiệm mầu

Vui đời vui đạo nhịp cầu

Tương thân tương ái kết nhau bạn lành

Đời đẹp bởi không đua tranh

Đời đẹp vì bởi điều lành hóa sanh

Đời đẹp tứ chúng đồng thanh

Vui câu nhân nghĩa kết sanh bạn hiền

Phật xưa tỏ rõ nỗi niềm

Con người vui đạo là nền hiền nhân

Vui tu nên chuyển nghiệp trần

Đời mà có đạo vui phần chánh chơn

Hòa tu không giận không hờn

Nhường nhịn chia sẻ gieo bòn pháp thiêng

Mỗi tấm lòng, mỗi đóa sen

Chiếu ra muôn dặm; hương thiền lan xa

Đồng tu chuyển nghiệp xa gần

Chuyển phàm hóa thánh, chuyển ta hóa người

Thắp lên ngọn lửa sáng ngời

Ngọn đèn chơn lý xa rời khổ đau

Mỗi tấm lòng cùng đồng nhau

Nương theo thiện pháp mà trau tâm lành

Không phụ bá tánh nhiều ân

Đền ơn đáp nghĩa cha lành dưỡng nuôi

Đồng tâm hiệp lực nhiều người

Tạo nên dòng pháp muôn đời Phật xưa

Giới nghiêm nên phước thượng thừa

Định lực sung mãn say sưa đạo mầu

Huệ người sáng tỏ năm châu

Cũng nhờ tứ chúng trước sau đồng lòng

Vui tu thỏa những ước mong

Kết nên mối đạo sáng trong diệu huyền

Vui tu đồng kết phước duyên

Giã từ cuộc sống, lụy phiền khổ vui

Vui tu chan chứa nụ cười

Lòng người tỏa sáng, sống đời thong dong

Vui tu nên chuyển nghiệp lòng

Hòa trong chí nguyện, vui trong thuyền từ

Vui tu hưởng quả bây chừ

Ta người chung sống kết dư duyên lành

Nguyện cho thế giới hòa bình

Cũng nhờ khéo sống trao tình đạo thiêng

Đồng tu vui đạo khắp miền

Về ngôi chánh giác ca niềm hân hoan

Nguồn đạo vui sướng ngập tràn

Bởi nhờ thể nhập con đàng vô sanh

Vui đời vui đạo kết thành

Thế giới cực lạc hóa sanh sen vàng.

 

    Chia sẻ với thân hữu:

Các bài viết liên quan