Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Chùm thơ mùa Vu lan 2017 - P.7

Tác giả thứ 31: Song Song (Khởi Nguyên)

NHỚ LỜI MẸ DẠY

Mẹ

Vẫn bảo

Dù rau cháo

Phải giữ tâm hiền

Tạo cuộc sống an nhiên

Đừng để phiền sân quấy mãi

Hãy bồi đạo khoan dung nhẹ trải

Gìn cho đời bao tiếng ngọt lời trong

Dưỡng tim yêu nhiệt huyết mở khơi lòng

Hằng ghi nhớ con xin khắc nguyện

Ý đẹp nhân lành chẳng chuyển

Gieo nghĩa đậm ngời xinh

Giữa cảnh yên bình

Hoài không đổi

Vững lối

Đi.

 

Tác giả 32: Quỳnh Liên

MẸ YÊU

Mẹ con sức yếu mắt lòa

Tóc mây giờ đã như hoa bạc màu

Nhưng mà con chẳng chịu đâu

Cầu xin đức Phật cho đầu Mẹ xanh

Tình yêu là của để dành

Cho con mới được trưởng thành đến nay

Khó khăn đâu quản bao ngày

Mưu sinh tím sạn đôi tay đến giờ

Nếu mà đời được như mơ...

Cho Cha sống lại... bất ngờ để thương...

Bao năm phận gái dặm trường

Tảo tần vất vả, gió sương chẳng nề

Mẹ là cô Tấm miền quê

Trăm công, nghìn việc chưa hề oán than

Giờ như đốm lửa sắp tàn

Còn đâu một thủa dung nhan má hường

Trên đầu tóc ngả màu sương

Vẫn tròn hiếu đạo trăm đường phận dâu

Vượt qua năm tháng dãi dầu

Chăn đơn gối chiếc... đêm thâu nhớ chồng

Tấm lòng hơn núi hơn sông

Dành cho con vẹn giấc hồng tuổi thơ

Từ khi Cha ở bàn thờ

Thương con đành chịu... đến giờ độc thân

Chiều buông nắng sẽ khuất dần

Chữ tình, chữ hiếu, chữ ân chửa tròn

Đáy lòng hiếu thảo phận con

Vu Lan kính chúc Mẹ còn sắc xuân.

 

Tác giả thứ 33: Mai Mai Thái

NGHĨA MẸ

Thân Cò lặn lội chốn triền sông

Mẹ gánh mưa sa cõng gió lồng

Để lũ con khờ no bữa hạn

Cho đàn trẻ dại ấm ngày giông

Bao mùa nắng hạ người đâu khỏe

Những buổi chiều xuân giấc chẳng nồng

Vất vả hao gầy không quản ngại

Ân tình nghĩa nặng sáng trời đông.

 

Tác giả thứ 34: Thu Huỳnh

MONG

Mong ngày giáp mặt trả tình Cha

Cũng tại hồi son phải lánh nhà

Vạn buổi thầm mơ người sẽ đến

Trăm chiều khẽ ngó cảnh đừng sa

Vì lam lũ quá đành trông phận

Mãi kiếm tìm duyên bởi thật thà

Chỉ muốn sum vầy thêm rõ nguyện

Luôn cần gởi gắm đuổi buồn qua

Và thân quạnh quẽ đâu màng nắng

Dẫu bến đìu hiu chẳng lụy phà

Để sáng tâm lòng cho trọn nghĩa

Con hoài rạch lối trải mình ra.

 

Tác giả thứ 35: Diệu Hà

MẸ THEO CÁNH HẠC MỘT CHIỀU

Tặng Mẹ chồng tôi.

Chắt chiu nên giọt đồi mồi

Hương đồng thấm nặng cả đôi vai gầy

Nắng làm bạc mái tóc mây

Sợi mưa ngày bão rát trầy thịt da

Chưa từng mùng tám tháng ba

Thảo thơm con chỉ chút quà tất niên

Bao năm vợ thảo dâu hiền

Thanh xuân đã nhạt bên hiên gọi mùa

Tay Người tần tảo bán mua

Chén cơm manh áo thêu thùa hoàng hôn

Còng lưng giữ nếp trong hồn

Cho con tất cả tự tôn vào đời

Chuông chiều tháng Bảy chậm rơi

Kệ kinh Mẹ thỉnh xa vời cõi nao

Áo nâu thanh bạch thưở nào

Từng manh trấu nhỏ lạc vào mắt con

Dịu dàng xếp nhặt vuông tròn

Dây trầu Mẹ vấn đỏ son lựu già

Mướp vườn trổ nụ hôm qua

Nhớ thương bóng Mẹ cau đà buồn tênh

Nén hương khói tỏa bồng bềnh

Nguyện cầu cửa Phật thênh thênh mở lòng

Chúng con mãi mãi nhớ mong

Tình yêu của Mẹ ấm dòng sông thu *!

P.s Sông Thu Bồn Quảng Nam

    Chia sẻ với thân hữu: