Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Chuyện về tiền thân Đức Phật

  

Một đêm thu tiết trời se lạnh

Lắng lòng mình trong chiếc cốc tranh

Nơi Đạo tràng Ngọc Túc tịnh thanh

Xem chuyện Phật tiền thân, rưng ngấn lệ

Giọt nước mắt chảy dài trên gò má

Với nỗi niềm cảm xúc tận tâm can

Từ nguồn tâm suối ngọc mãi tuôn tràn

Vì thương đấng Cha Lành nhiều gian khổ

 

Ôi Phật Tổ thương ta như con đỏ

Tình thương này còn hơn mẹ thương con

Bởi chúng sanh quá đau khổ lầm than

Khiến ngài phải bỏ thân vàng muôn kiếp

 

Cam nhẫn chịu biết bao nhiêu cực nhọc

Cầu Đạo Vàng cứu vớt cả chúng sinh

Ôi nghĩ thương đấng Phật Tổ cha lành

Sao tả xiết nỗi cảm hoài xúc động

 

Hữu duyên thay chúng ta giờ được sống

Trong Đạo Vàng nhờ công đức ai đây

Thương Phật ngài cùng các bậc Tổ Thầy

Thì hãy gắng tu hành dìu sanh chúng

 

Đây duyên nhân “thương yêu và cừu hận”

Trường Thọ Vương cai trị nước Diệp Ba

Đang âu lo trước tai biến nước nhà

Bởi Phiên quốc đem quân qua xâm chiếm

 

Các trung thần khuyên vua nên hạ lệnh

Ngày mai đây xông trận đuổi giặc Phiên

Suốt đêm trường vua suy nghĩ miên man

Lòng không nỡ thấy máu rơi thịt nát

 

Ôi ngày mai! Ngày mai đây sát phạt

Muôn vạn người gục chết, máu thành sông

Ai gây chi những cảnh huống đau lòng

Con xa mẹ, vợ xa chồng, tan tác

 

Và thảm cảnh những cụ già cô độc

Lũ trẻ thơ phải sớm mất tình cha

Hỏi vì đâu có chiến sự can qua?

Cũng chỉ bởi chiếc ngai vàng ảo ảnh

 

Suy nghĩ kỹ, thế rồi ngài lẩm bẩm:

Phải hy sinh! Ta quyết phải hy sinh

Bỏ ngai vàng, chẳng nghĩ đến thân mình

Cho dân chúng bớt điêu linh thống khổ

 

Cho trận địa khỏi đầu rơi, máu đổ

Để tránh đi cảnh xáo thịt nồi da

Để trẻ thơ vô tội khỏi mất cha

Để vợ khỏi khóc chồng, thành góa bụa

 

Ta đã quyết để cho ai thay thế

Mà trị dân và lo lắng việc đời

Rồi nhà vua dời gót ngọc đến nơi

Chỗ Thái tử Trường Sanh vua yêu dấu

 

Đức Đông Cung là người con duy nhất

Của nhà vua, đã mất mẹ từ lâu

Nương tình cha đến mười bốn tuổi đầu

Chàng đang mãi miệt mài bên ánh nến

 

Thái tử học xong đang mơ màng thiếp ngủ

Đức Vua vào khẽ gọi: Con ơi!

Cha con ta mau xa lánh nơi này

Vào rừng núi mà tu hành tìm đạo

 

Vì Phiên vương cất quân giành ngôi báu

Cha muốn gìn mạng sống của đôi bên

Cho lê dân khỏi than khóc oán hờn

Cho máu thịt khỏi loan nơi trận địa

 

Ta quyết bỏ chiếc ngai vàng vô nghĩa

Đi đi con! Nhường cho họ đi con.

Đức Đông Cung cảm xúc lệ lăn tròn

Ôi vĩnh biệt Hoàng cung đầy yêu dấu

 

Hai cha con dìu nhau trong đêm tối

Hướng sao đêm tìm vào núi tu hành

Kể từ đây xa lánh bả lợi danh

Mặc nhân thế cứ tranh giành danh phận

 

Hai cha con giờ đây lo tinh tấn

Siêng tu hành gìn giữ nếp áo nâu

Thái tử thường đi vào tận rừng sâu

Tìm hoa quả dâng lên Vương phụ

 

Ngày qua ngày hai cha con đắp đổi

Sống hẩm hiu thấm thoát một năm qua

Rồi một hôm, lúc Thái tử đi xa

Trường Thọ Vương đang tham thiền nhập định

 

Bỗng giật mình bởi tiếng reo kinh khiếp

Của tên tham lam tay sai vua Phiên quốc

Tìm bắt ngài đem nạp cho hôn quân

Để lĩnh phần của phi nghĩa thù công

 

Ôi ghê sợ cho tình đời ngang trái

Bởi vì ta dân phải chịu khảo tra

Ta vui lòng nạp mạng thân ta

Cứu dân khỏi bị hành hà đau đớn

 

Suy nghĩ rồi vua đến bên cây lớn

Khắc chữ rằng: “Cha đã bị bắt rồi

Con đừng buồn, đừng lo lắng con ơi!

Hãy ở lại gắng tu hành con nhé!

 

Vua ra đi để chim muông kể lể

Giọng não nề nghe thật thảm thương

Trường Sanh về mang hoa quả hiến dâng

Chẳng nhìn thấy bóng Phụ Hoàng đâu nữa

 

Lòng Trường Sanh xiết bao lo lắng

Chàng gọi cha vang khắp cả núi rừng

Rồi chú tâm đọc dòng chữ trên cây

Và nức nở khóc thương cha lâm nạn

 

Chàng than trách cuộc đời sao tàn nhẫn

Nơi núi rừng cũng chẳng được yên thân

Rồi lần dò theo đường cũ về thành

Chính hôm ấy Trường Thọ Vương lãnh án

 

Tên Phiên Vương với ác tâm tàn nhẫn

Đã xử ngài lên giàn hỏa đốt thiêu

Nơi xử ngài dân chúng đến đông nhiều

Mắt chứng kiến cảnh đoạn trường đều khóc

 

Thái tử chen vào gần giàn hỏa

Chàng lấy tay cố làm hiệu cho cha

Để Vua biết có con trong phút cuối

Mà hiểu cho tội bất hiếu thứ tha

 

Vừa lúc ấy lửa bừng bừng bốc cháy

Ngọn bùng lên phủ khắp chung quanh

Vóc hình hài vẫn cứ đứng an nhiên

Đúng lúc ấy Vua nhìn ra Thái tử

 

Mắt Thái tử đỏ ngầu tia giận dữ

Đỏ còn hơn những tia lửa trên giàn

Chàng căm hờn trong tiếng thét bầm gan

Cha yêu kính! Con sẽ thề phục hận!

 

Lửa cháy mạnh, Trường Thọ Vương muốn trối

Một đôi lời đến đứa con yêu

Nhưng ngặt vì sợ bị lộ mục tiêu

Nên ngửa mặt lên trời Ngài kêu lớn:

 

Hỡi Trường Sanh, đứa con ta yêu quý

Nhớ lời cha hãy ban rưới tình thương

Xóa hận thù, lấp phẳng hố thù riêng

Con phải nhớ đừng nên dùng gươm giáo

 

Máu rửa máu sẽ trây dơ thêm mã

Hãy sống đời chư Phật rải Từ Bi

Lời cuối cùng bị tiếng lửa át đi

Mắt Phụ Hoàng kịp nhìn chàng lần cuối

 

Thái tử hướng về cha trân trối

Xác cha hiền phút chốc đã thành tro

Ôi cảnh tình trông thật xót xa

Chàng ngất lại ngất đi trong uất hận

 

Ôi đau thương, đau thương vô cùng tận

Hết ngất rồi, thổ huyết biết bao lần

Thảm thương thay! Mới mười mấy tuổi xuân

Phải chứng kiến cảnh đau lòng dường ấy

 

Chàng thất thểu bước lê vào rừng núi

Mỗi bước đi lại trông thấy hình cha

Bị đốt thiêu trên giàn hỏa xót xa

Chàng nung đúc chí phục thù rửa hận

 

Chàng lẩm bẩm: “Ta giết mi cho hả giận

Mi ác tâm đi cướp đoạt giang sơn

Giết cha ta thật tàn nhẫn đau thương

Ta quyết trả thù ngươi bằng máu

 

Nhờ sương nắng của núi rừng kết tạo

Cộng thêm sự đói khát, lang thang

Luyện cho chàng ý chí kiên cường

Giờ chàng quyết về kinh thành phục hận

 

Tìm đủ cách để gần tên gian ác

Nhờ tài ba thao lược giỏi mọi môn

Chàng trở thành tướng tài bên Phiên chúa

Hắn tin dùng hơn tất cả quan quân

 

Và giờ đây, ngày chờ mong đã đến

Hôm nay chàng phò Phiên chúa đi săn

Khi vào rừng chàng tìm cách dẫn đường

Cho hắn sa vào rừng đêm lạc lối

 

Và buộc hắn đêm nay đành ngủ lại

Dưới gốc cây bên chân của Trường Sanh

Cơ hội này là dịp tốt sẵn dành

Chàng đã chực tuốt gươm trừ kẻ hận

 

Tâm tư chàng dẫy đầy lời kết án:

Hắn giết cha thật thảm khốc đau thương

Lại cướp giang sơn quá đỗi phi nhân

Phải giết hắn để báo thù rửa hận!

 

Chàng vội vàng rút gươm giơ thẳng cánh

Nhưng bỗng đâu đôi mắt của Phụ vương

Đôi mắt nhân từ đang hiện đến

Cùng những lời trăn trối lúc lâm chung

 

Làm cho chàng sực tỉnh, vội cất gươm

Vừa lúc ấy tên Phiên vương tỉnh dậy

La hoảng hốt: “Này khanh, ta mơ thấy

Có người toan giết trẫm khanh ơi!

 

Thái tử tâu: “Bệ hạ nhiễm sương trời

Khí lạnh lẽo núi rừng nên thấy vậy

Có thần đây, không việc gì phải sợ

Phiên vương liền tiếp tục giấc ngủ say

 

Lần thứ hai, Thái tử định ra tay

Nhưng cũng bị lời trối xưa cản lại

Trong lòng chàng giờ như hai dòng nước

Đang ngược chiều ồ ạt đuổi xô nhau

Dòng hận cừu đổ máu rửa thù đau

Một dòng nữa ngọt thơm đức độ

 

Tâm hồn chàng thật vô cùng bối rối

Ngã ba đường biết rẽ về đâu?

Đã ba lần chàng toan giết kẻ thù

Nhưng nhớ đến lời cha mà buông bỏ

 

Phẫn uất quá, chàng thét lên tức tối:

Hỡi kẻ thù tàn ác, mi biết không?

Vì cha ta đã trăn trối cuối cùng

Giữ hiếu thảo ta đành tha ngươi đó

 

Hạnh phúc thay, với tấm lòng cao đẹp

Bởi tình thương đã thắng được hận thù

Và Phiên vương chợt tỉnh, ngẩn ngơ kêu:

Này khanh hỡi. ta vừa chiêm bao thấy

Con vua Trường Thọ chẳng giết ta

Không báo thù, khanh ạ, như vậy là

Điểm gì thế, khanh biết không, khanh nhỉ?

 

Và Trường Sanh trả lời trong nước mắt:

Kính thưa ngài, con vua ấy là ta

Ta đã vì lời trăn trối của vua cha

Trên giàn hỏa phút cuối cùng đã bảo:

 

“Trường sanh con, hỡi dứa con yêu quý

Nhớ lời cha hãy ban rưới tình thương

Xóa hận thù, lấp phẳng hố thù riêng

Con hãy nhớ đừng nên dùng gươm giáo

 

Máu rửa máu sẽ trây dơ thêm mãi

Hãy sống đời chư Phật rải Từ Bi”

Thế nên ta không nỡ giết ông đi

Đã ba lần vung gươm rồi hạ xuống

 

Phiên vương nghe xong, muôn phần hối hận

Hắn vội vàng ôm chầm lấy Trường Sanh

Nức nở rằng: “Hãy giết trẫm đi khanh

Để rửa hận cho Phụ vương khanh đó

 

Và cũng để khỏi khổ tâm khanh nữa

Nhưng Trường Sanh xúc động vội đáp rằng:

Không! Nhà vua cứ xử tội hạ thần

Vì thần đã thú ra tội nặng

 

Hai kẻ thù bỗng trở nên im lặng

Rồi đêm trường cũng lui bóng âm u

Bình minh về vẹt cả áng sương mù

Đem ánh sáng Từ quang soi vạn vật

 

Ôi ánh sáng Từ quang xua thù hận

Ánh Từ quang như sóng của biển Đông

Chảy dạt dào giữa nhân thế cuồng ngông

Và chiếu sáng bao tâm hồn đọa lạc

 

Kìa Phiên vương đang ôm đầu nghĩ ngợi

Thấy tội mình quả lớn làm sao

Càng nghĩ suy vua càng thấy đớn đau

Hắn phán bảo: “Này khanh ơi, ta nhớ

Nhớ đêm nay, đêm kỷ niệm đời ta

Chính đêm nay ta bắt gặp những gì

Cao đẹp nhất của đời người, khanh ạ

Ôi chiến tranh, hận thù và tội lỗi

Chẳng gì bằng cao đẹp nhất tình thương

Và ngoài kia ánh sáng của thái dương

Đang lan tỏa khắp mọi miền đất nước

 

Thái tử vội dắt vua về lối cũ

Nơi quần thần đang lo lắng đợi trông

Về đến nơi vua phán hỏi bá quan:

Các khanh còn nhớ con vua Trường Thọ?

 

Và không đợi trả lời, vua vồn vã

Nắm lấy tay Thái tử phán bảo rằng:

Đây Trường Sanh Thái tử của Tiên vương

Người vì hiếu quên thù, lòng cao quý

 

Các khanh ạ, đây ân nhân ta đó

Các khanh nên ghi nhớ tỏ tường

Không có gì cao cả bằng tình thương

Và đẹp đẽ hơn Từ Bi đức độ

Tiên vương dạy lời vàng ta phải nhớ

Phải luôn luôn đem Từ Bi Hỷ Xả

Xóa hận thù, dập tắt lửa tham si

Quý hóa thay lời của bậc tiên tri

Ta hãy nhớ làm phương châm để sống

 

Ngày hôm sau vua phán cùng dân chúng

Đã hết lời tán tụng đức Tiên vương

Rồi trao quyền cai trị cho Trường Sanh

Thái tử nối ngôi cha lo việc nước

Ngài ban tưới Từ Bi cho lê thứ

Để nước nhà từ đó bớt đau thương

 

Ôi thế gian sao chẳng chịu noi gương

Mà mãi diễn những tấn tuồng bi đát

Xin nguyện cầu đấng Phụ Từ thương xót

Rưới cam lồ cứu vớt nạn sinh linh

 

Cầu nguyện cho thế giới được thanh bình

Cho nhân thế khỏi lầm than điêu đứng

Lạy Phật Tổ! Con xin Người chứng giám

Lòng chí thành tha thiết nguyện hôm nay

Thương chúng sinh, kính Đức Phật, Tổ Thầy

Thì hãy gắng thượng cầu hạ hóa

 

Đây chuyện tiền thân Phật Thích Ca

Chính Người kể lại thuở xưa xa

Trường Thọ Vương chính là Đức Phật

Trường Sanh Thái tử tức A Nan

Còn Phiên vương là Đề Bà Đạt Đa

Kẻ luôn luôn tìm hại Phật Thích Ca

 

Kinh Pháp Hoa phẩm mười hai Đề Bà

Phật dạy bảo đó là Thiện Tri Thức

Nếu kính tin trong sạch chẳng sanh nghi

Thời khỏi đọa vào ba đường ác đạo.

 

Tịnh xá Ngọc Túc, một đêm quán tưởng

19/7 Mậu Thân 1968

    Chia sẻ với thân hữu: