Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Dâng lời sám hối Ân sư

Nam-mô tân viên tịch Đại lão Hòa thượng Pháp sư Thích  GIÁC NHIÊN, Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Tăng-già Khất sĩ Thế giới chứng giám.

Từ xứ sở Nam bán cầu xa xôi đất nước Úc Châu, toàn thể Tăng Ni thiện tín Giáo hội Phật giáo Khất sĩ chúng con vô cùng kính tiếc, đau đớn hướng về phương trời Bắc Mỹ, bang California, Hoa Kỳ, nơi di ảnh và kim quan Tôn sư chúng con đang tại vị, chí thành ngưỡng vọng Giác linh. Kính lạy Ân sư, xin Người phát lòng đại bi cho con được dâng lời sám hối sau cùng.

SƯ PHỤ! Hai tiếng thân thương con xin gọi, dù ngôi cao Người ngự trị từ xưa. Danh tiếng PHÁP SƯ mọi xưng tán hóa dư thừa, ở trong tâm con Người mãi mãi là người Cha, người Thầy bao dung từ ái. Đến trước Người, con trở nên nhỏ dại và gây bao lầm lỡ vụng về. Thật đáng thương những đứa trẻ u mê. Sư Phụ xoa đầu thứ tha cho đám con mãi mãi vẫy vùng trong vũng bùn danh lợi.

Nhớ năm xưa, đầu thập niên 70, những tháng năm mùa Hè lửa cháy, chúng con bốn anh em từ miền Trung khổ ải, dắt dìu nhau vào núp bóng tòng lâm. Ở ngôi vị chí cao SƯ PHỤ thật ân cần, thu nhận hết mà không hề phân biệt. Gia biển đời ngàn trùng sóng cả, gia trần ai cháy bỏng gian tham, Sư Phụ của con danh cao vòi vọi ngút ngàn, hai tiếng PHÁP SƯ Người rống lên âm vang sư tử. Uy nghi, dõng dạc mà từ bi hà hải, gia trần gian thắp sáng Ánh Nhiên Đăng.

Nhớ thuở còn làm Điệu, Huệ, tuổi nhỏ của chúng con muôn điều vụng dại, ngàn thứ lỗi lầm, chập chững tập dần nương náu Tịnh xá Trung Tâm, có khi thất thố oai nghi, bị các Đại đức quyết tâm cho về chốn cũ. Sợ hãi muôn trùng, hoang mang tột độ, chỉ có SƯ PHỤ lời dạy sau cùng: “Tuổi trẻ non dại, không sao tránh khỏi nông nỗi sơ tâm, xét lại căn tu hạt giống nẩy mầm, nên cho PHÁP SƯ bao dung tất cả.

SƯ PHỤ ơi! Nhờ có thế, những sư tử con tập dần tiếng rống, noi bước Cha lành bỏ hẳn mặc cảm cừu non.

Rồi sau năm 75, dòng đời đổi thay vạn no, SƯ PHỤ dấn thân vào thế giới bao la, đệ tử chúng con thêm lần nữa lạc lối bôn ba. Pháp âm Người phủ khắp năm châu cho hàng vạn người thấm nhuần ơn mưa móc. Đệ tử con y lời xưa Thầy dạy học, trôi theo dòng đời lưu lạc xứ Úc Châu. Hai mươi năm cách biệt mới lại gặp nhau, đứa con xưa nay trưởng thành thật sự. SƯ PHỤ vẫn yêu thương trao cho hành trang viễn xứ, đây lý tưởng rạng ngời thuyết pháp độ sinh, bổn phận con nơi này, năm tiểu bang phải mở bày giáo nghĩa.

Hơn 15 năm hoằng pháp nhớ mãi lời Thầy, vâng lời Sư Phụ dạy con ngỡ mình hay, kiến lập đạo tràng Minh Quang trang nghiêm hùng vĩ, ngỡ là làm vậy đã báo đáp được lời dạy Ân sư, nên ngã nhơn nổi dậy tập khí che mù... Bao nhiêu lần trách móc sao Sư Phụ không làm chùa to Phật lớn, sự nghiệp nước ngoài chỉ có căn nhà nhỏ đơn sơ... Sao Sư Phụ cứ mãi đi, cứ mãi nói không dừng, mặc cho tấm thân tứ đại mỗi ngày thêm khô kiệt!

SƯ PHỤ vẫn khen con mỗi lần gặp gỡ, thuyết pháp hay khai mở Đạo tràng làm rạng rỡ sư môn. Nhưng than ôi! Giờ phút này đây con dâng cả tâm hồn, cả tấm thân với muôn ngàn thống hối... SƯ PHỤ ơi! Bậc Thượng Sĩ xuất trần sá gì với trần gian được thua vinh nhục, lòng Đại Bi, Người là Bồ-tát vào đời. Sư Phụ ra đi bỏ con trẻ chơi vơi: 19/6 Ngài dự tri thời chí. Có bao người đã làm nên điều ấy, nếu không là Bồ-tát hóa viên dung?

Bài thơ của Thiền sư xưa con tụng: “Nhạn quá trường không, nh trầm hàn thủy, nhạn vô di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm”, còn Sư Phụ con ngày nay:

Chim trời sãi cánh dặm không,

Bóng chìm đáy nước âm thầm vô ngôn.

Thong dong gia chốn bụi hồng,

Nước chim tự tại sắc không hững hờ...

Kính lạy Giác linh Ân sư, danh lợi sắc tài trần gian con nắm bắt, Sư Phụ mm cười được lắm ráng nghe con... Cao viễn... Thậm thâm... Giờ tỉnh hiểu ra thì con đã không còn, Người tự tại khứ lai vào NHẤT THỂ...

Văn tự nghèo nàn, ngữ ngôn rỗng tuếch, chỉ còn lại cơn đau, niềm thống hối vạn thuở không phai, dù con biết nơi đâu Sư Phụ ngự Liên đài.... đừng tha thứ đứa con vô vàn bất hiếu... để con đau-càng đau thêm thấu hiểu, sanh diệt ngàn đời chưa trả hết nghĩa ÂN SƯ!

Chí thành đảnh lễ, dâng lời SÁM HỐI tiễn biệt SƯ PHỤ kính yêu của riêng con.

 

Bất hiếu tử Tỳ-kheo Minh Hiếu kính lạy.

    Chia sẻ với thân hữu: