Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Gẫm sự đời

 

tuketinhtam-A

GẪM SỰ ĐỜI

 

Cuộc trần thế dường như mộng ảo!

Danh mà chi lợi lắm mà chi?

Bã công danh, bọt nước có ra gì?

Mùi phú quý vầng mây tan hiệp…

Giàu đến đâu cũng hưởng một kiếp

Sang cho lắm cũng trong một đời

Cái tuổi xuân đeo đuổi con người

Thân tứ đại lấy đâu bền chắc?

Kìa sanh tử thấy liền trước mắt

Đám cô phần đa thị thiếu niên “thân”

Cái thân này là cái giả thân

Nay còn đó ngày mai không chắc!

Phần nỗi bịnh, nỗi già thắc mắc

Sống trên đời sống được bao lâu

Thấy mày xanh kế đã bạc đầu…

Rồi lại đến quan khâu một nấm

Tam thốn khí tạo thiên ban dụng,

Nhất đán vô thường vạn sự hưu!

Muôn việc đều do mấy tấc hơi

Hơi vừa dứt cuộc đời đã dứt

Nào của cải, vợ con, tài vật

Nhắm mắt rồi cũng nắm tay không

Nghĩa tào khang ít kẻ bền lòng

Đành cải tiết dạ mong chồng khác

Để con dại mặc người hành phạt

Thấy cuộc đời nghĩ lại buồn tanh

Hết mê danh, mê lợi, mê tình…

Toan mượn thú già-lam phong cảnh

Gẫm sự thế vui gì tranh cạnh?

Thêm gây tình vợ vợ con con?

Thà sớm khuya vui thú nước non!

Chiều lại niệm A Di Đà Phật…

Mong giải thoát khỏi vòng vật chất

Sợ luân hồi yểm cựu hành vi

Ở thế gian nhiều nỗi thị phi

Vào cửa Phật từ bi hỷ xả

Qua biển khổ nương thuyền Bát-nhã

Rửa bụi trần cậy nước Ma-ha

Chốn mê đồ chìm đắm đọa sa

Về Tịnh độ vui miền Cực Lạc

Vong niệm đặng mới là chánh giác

Cõi Ta-bà Bồ-tát cũng xinh

Đừng ham chi cuộc thế hiển vinh

Bọt nước hiệp rồi tan nháy mắt

Chốn hồng trần có chi là chắc

Sanh giả không, rồi tử giả không

Thương những người gà gáy ngõ đông

Muôn vạn sự thảy đồng tiêu tán

Bóng quang âm lẹ thôi nhấp nhoáng

Kiếp phù sanh gẫm lại bao lâu

Người đời vì chất ngất non sầu

Sầu con vợ, sầu vườn, sầu đất

Sầu ít đặng tiền tài hóa vật

Sầu cháu con cờ bạc hoang đàng

Sầu mình sao chẳng đặng cao sang

Sầu chưa có nhà ngang dãy dọc

Sầu trộm cướp khỏ đầu khỏ óc

Sầu túi tham chẳng đặng đầy then

Sầu toan mưu đoạt thổ tranh điền

Sầu khoét lỗ, đào hầm hại chúng…

Sầu kiếm chước gây đường tranh tụng

Sầu xúi mưu làm loạn chẳng yên

Có mấy ai sầu học thần tiên

Phế của cải phàm thân cho đáng

Đời hạ nguơn là đời ly loạn

Phải mau mau trảm đoạn trần duyên

Nếu dần dà với chữ kim tiền

Thời cam lụy thân tâm tánh mạng

Vừng nhật nguyệt là thoi tử hạng

Lời xưa rằng thất thập lai hy!

Nhơn sanh tuy hữu bá niên kỳ

Cho hay vậy cũng là lao lực

Tuy ở thế sao cho thoát tục

Học Trương Lương lại với Hy Di

Sách chữ rằng: Sanh ký tử quy…

Ai có biết quy ư hà địa?

Chẳng nhớ câu “Đọc thư cầu lý”

Lý chẳng cầu mà đọc làm chi

Luận cho rành nghĩa lý huyền vi

Tận tánh mạng mới là thoát tục

Người đạo đức lóng trong gạn đục

Trời công bình phước thiện họa dâm

Đừng bày chi những máy cao thâm

Hàm huyết phúng nhơn ô tự khẩu

Dầu là người cao phi viễn tẩu

Khôi khôi thiên võng cũng nan đào

Ngoảnh mặt xem trong cõi trần lao

Đô thị giả có chi là thiệt?

Học Phật Tiên ngao du tuế nguyệt

Ẩn ngọc hồ tiếu đạo càn khôn

Buồn cuộc đời vui đạo chí tôn

Say Bát-nhã thấm mùi Cực Lạc

Lượn sóng biển gọi lòng Bồ-tát

Dòng sông ngân là nước Ma-ha

Rượu Tào Khê vài chén xì xào

Phú huỳnh hạc mây câu thong thả

Tu cần phải biết phân chơn giả

Cây trong rừng có quế có vông

Sao chẳng coi lấy nước dưới sông

Phải cũng có mùa trong mùa đục

Người quân tử thi thơ học túc

Học túc thời có lẽ phá ngu

Lời khuyên cùng tất cả danh nhu

Rán nghiệm lý lần hồi sửa lại

Tự thức tỉnh sớm mau hối cải

Tu thân thì Phật vốn nơi tâm

Chớ đâu xa nhọc sức mà tầm

Khuyên người gắng y lời chỉ giáo

Tu tâm luyện tánh sẽ hoàn nguyên

Đạo pháp vô vi tối diệu huyền…

Rước kẻ hữu căn hồi trở lại

Nương thuyền Bát-nhã đến Tây thiên.

 

    Chia sẻ với thân hữu: