Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Hạc gà đàm luận

tuketinhtam-A

HẠC, GÀ ĐÀM LUẬN

 

Một bữa nọ, trời vừa rựng sáng

Ánh nhật hồng chói rạng phương Đông

Anh gà vừa nhảy xuống lồng

Vươn mình đập cánh dáng trông oai hùng

Gà cảm thấy vô cùng sung sướng

Lợi, danh, tình vui hưởng quanh năm

Mặc cho thế cuộc thăng trầm

Gà vui con vợ, Gà tầm mồi ngon…

Cùng thuở ấy có con Bạch Hạc

Thấy sự đời chua chát đau thương

Chúng sanh mê mết mộng trường

Sắc, tài, danh, lợi vấn vương buộc mình

Nghĩ chán kiếp phù sinh giả dối

Hạc vội vàng tìm lối thoát thân

Núi rừng thủ phận thanh bần

Tịnh thanh một cõi phong trần mặc ai

Nay nhằm lúc Xuân lai Đông mãn

Bình minh về ánh sáng đẹp tươi

Hạc liền vỗ cánh tung trời

Năm châu bốn biển đồng thời xem qua

Bỗng chợt thấy anh Gà bạn cũ

Đắm chìm trong lạc thú xa hoa

Vui theo nẻo vạy đường tà

Vợ con khám ngục, cửa nhà cùm gông

Hạc thấy thế động lòng trắc ẩn

Muốn tìm phương dắt dẫn bạn Gà

Nhánh cây đáp xuống là đà

Vội vàng chào hỏi gọi là bạn thân…

Gà thấy Hạc chẳng cần thủ lễ

Dáng lơ là dường thể khinh khi

Bởi Gà còn tánh mê si

Tưởng đâu mình bảnh nên thì tự cao

Giọng kiêu hãnh, hỏi: “Sao anh Hạc?

Bấy lâu nay trôi giạt nơi nào?

Gia đình sự nghiệp ra sao?

Mà anh có vẻ khổ lao nghèo nàn…”

Hạc thong thả dịu dàng đáp lại

“Này anh Gà, anh hãy nghe đây

Thời gian tôi cách chốn này

Tìm nơi thanh vắng am mây tu trì

Nay tôi đã thoát ly sự thế

Khắp năm châu bốn bể là nhà

Mỗi ngày một bữa ngọ qua

Không lương, không bổng cũng là an thân”

Gà nghe nói chẳng cần suy nghĩ

Bĩu môi cười gièm sỉ chê bai:

“Đời anh thật chẳng bằng ai

Thua thằng thất nghiệp tương lai mịt mù

Anh coi tôi võng dù ngang dọc

Sớm với chiều chẳng nhọc công lao

Tôi nay tột bậc sang giàu

Nhà cao cửa rộng ra vào thảnh thơi

Còn anh lại tìm nơi vắng vẻ

Chôn cuộc đời son trẻ tài hoa

Vui chi kiếp sống không nhà!

Không lương, không bổng thật là nguy vong

Tôi thì được phỉ lòng dục lạc

Lúa đầy kho, tiền bạc đầy rương

Vui bên gác tía lầu hoàng

Vinh sanh phú tú phước dường trời cao

Còn anh vướng thân vào cảnh khổ

Chốn núi rừng là chỗ quạnh hiu

Chỉ nghe vượn hú chim kêu

Buồn teo vắng tẻo sớm chiều thân côi”

Gà mặc sức khua môi múa mỏ

“Tôi như vầy thật có ai hơn

Áo quần hàng lụa láng trơn

Năm thê bảy thiếp, tình nhơn cũng nhiều…

Thê cùng thiếp sớm chiều hầu hạ

Phán một lời kẻ dạ người thưa

Rượu ngon sắc tốt say sưa

Con ngoan vợ đẹp sớm trưa vui vầy

Anh là kẻ bất tài vô dụng

Tôi là người anh dũng tài ba

Anh thì bộ dạng xấu xa

Tôi thì như một đóa hoa vẹn mười”

Nghe vừa dứt, mỉm cười, Hạc đáp:

“Cái lẽ đời cao thấp tự nhiên

Tôi nay bạc phước vô duyên

Không nhà, không cửa, gạo tiền cũng không

Còn anh được phước hồng sang cả

Anh như người vương giả công hầu

Của đời anh quyết tóm thâu

Con xinh, vợ đẹp, nhà lầu, xe hơi…

Tôi thì phải đội trời đạp đất

Một chữ bần, nhất vật cũng không

Đói thì rau trái đỡ lòng

Khát dùng nước suối, cội tòng nghỉ chân

Chốn tịch mịch mà thân khoẻ nhẹ

Khác hơn là những kẻ mang gông

Lợi danh ví thể chim lồng

Sắc tài như cá giữa dòng mắc câu

Cá mắc câu biết đâu mà gỡ

Chim trong lồng biết thuở nào ra!

Nay anh phú quý vinh hoa

Lợi danh trói buộc khó mà thoát thân

Còn như tôi thanh bần đơn giản

Bốn phương trời phiêu lãng vân du

Quyết lòng vẹt phá mây mù

Quyết lòng thoát khỏi ngục tù thế gian

Khuyên anh sớm lánh đàng hậu hoạn

Nhớ những điều tai nạn về sau

Khi nào anh được sang giàu

Thì anh nên nhớ ngày nào nghiệp vương

Khi anh được người thương kẻ mến

Thì anh nên nhớ đến thớt dao

Nhớ khi dao khứa máu trào

Nhớ khi bằm xắt, nấu xào hầm kho…

Khi anh được nhà to cửa rộng

Thì nên phòng kiếp sống bể dâu

Trăm năm rồi có gì đâu

Chỉ hai tay trắng về chầu Diêm vương

Khi anh được tiền rương bạc vựa

Thì phòng khi tắm lửa, xé phay

Khi nào sặc sỡ men say

Thì anh nên nhớ những ngày rên la

Khi anh được vợ ba thiếp bảy

Thì nên ngừa lúc phải quạnh hiu

Khi nào con vợ mến yêu

Thì anh phòng lúc gặp điều bội ân

Khi anh được phì thân mạnh bạo

Thì anh nên ngừa chảo nước sôi

Khi nào anh được cao ngôi

Thì anh nên nhớ những hồi xương tan

Khi anh được cao sang vinh hiển

Thì phòng ngừa nạn biến nguy to

Khi nào lúa được đầy kho

Thì anh phòng lúc lửa lò đốt thiêu

Khi anh được tưng tiu quý trọng

Thì phòng khi thất vọng khổ nguy

Khi nào anh được kiêng vì

Thì anh nên nhớ những khi tan hình…

Tôi sở dĩ cất mình thoát tục

Không ra tay tiếp xúc với đời

Vì đời vốn thiệt trò chơi

Hết khi răng trắng đến thời mang râu…

Tôi chẳng thích ngựa trâu đất ruộng

Ngán sắc tài, chẳng muốn lợi danh

Là vì biết cảnh bại thành

Đeo theo vật chất tử sanh quay cuồng

Đời giả tạm như tuồng chớp bóng

Mọi sự đều ảo mộng vô thương

Sao bằng chánh đạo dựa nương

Rảo chân bước thẳng con đường siêu nhân

Tuy phải chịu đầu trần sương nắng

Mà tinh thần trong trắng thanh cao

Tâm không mảy bợn trần lao

Thạnh suy vinh nhục nghèo giàu khỏi lo

Anh được hưởng lúa kho phía trước

Thì cũng dành chảo nước phía sau

Rồi đây có lẽ lâu mau

Nước sôi chẳng vị, thớt dao chẳng từ

Vui chi cảnh một cười mười khác

Vui để rồi tang tóc đau thương

Vui mà chịu luật vô thường

Có ngày rồi phải sụp mương té hầm…

Kìa những kẻ sơn lâm ẩn trú

Một chữ nhàn vui thú thanh tao

Khi thì rảo bước động dào

Khi thì thanh tịnh nhập vào cảnh Tiên

Một kiếp sống vô quyền vô trị

Tuy nghèo mà tâm trí nhàn du

Đêm ngày tánh mạng song tu

Tránh xa kiếp sống võng dù đua bơi”

Nghe vừa dứt những lời đanh thép

Gà thấy mình nhỏ hẹp tối tăm

Vừa thảm đạm vừa hổ thầm

Dường như thấy rõ lỗi lầm nạn tai

Gà cất tiếng thưa: “Này anh Hạc

Tôi bấy lâu lầm lạc tạo gây

Mùi đời tôi đã mê say

Phong lưu trụy lạc sắc tài lợi danh

Nay tôi muốn theo anh về núi

Nhưng ngặt vì tội lỗi lỡ vương

Vợ con, nhà cửa, ruộng vườn

Làm sao dứt bỏ tìm đường thoát thân

Phương pháp nào giải lần oan nghiệp

Nhờ ơn anh trực tiếp chỉ giùm

Làm sao mọc cánh đại hùng

Bay ra khỏi chốn gông cùm trói trăn?”

Gà tự nguyện ăn năn sám hối

Hạc sẵn lòng chỉ lối huyền vi

Chỉ rành chữ hiệp và ly!

Chỉ rành tất cả cái chi vô thường

Rồi chỉ chỗ tình thương rộng hẹp

Thương thế nào tốt đẹp cao xa

Tình thương ai gọi cũng là

Rộng suy một chút thì ra đại đồng

Lời Phật dạy mênh mông biển khổ

Ai là người tỏ ngộ quay về

Tức thì bờ giác cận kề

Tự nhiên nghiệp chướng lầm mê chẳng còn

“Nay anh muốn vào non dưỡng tánh

Muốn nhẹ mình cất cánh bay cao

Tôi nguyền dắt dẫn cho nhau

Dìu anh ra khỏi bốn rào thế gian…”

Vừng đông rạng ánh vàng chói rực

Lời pháp lành đánh thức chơn tâm

Bấy lâu Gà quá mê lầm

Nay đà thức tỉnh thân tâm nhẹ nhàng

Hươi gươm huệ, trái oan đoạn tuyệt

Dốc một lòng, Gà quyết vào non

Đoạn lìa sự nghiệp vợ con

Cất mình theo Hạc núi non ẩn mình

Từ độ ấy vắng hình biệt dạng

Hạc với Gà đôi bạn đồng tâm

Cùng nhau nương náu sơn lâm

Chuyên lo dưỡng tánh tu tâm tháng ngày

Gà cùng Hạc vui say mùi đạo

Chẳng bao lâu hoàn đáo bổn nguyên

Thân thông tự tại diệu huyền

Toàn năng toàn giác Phật Tiên tác thành.

Dĩ An, 10-9 Canh Tý 1960

Một vị sư

 

PHỤ HỌA

 

Ai được xem qua chuyện Hạc Gà?

Là gương soi chiếu của đời ta!

Chim tham ăn phải sa vòng bẫy

Cá thích mồi ngon bị khứa ba

Hạc bởi không lương nên tự tại

Gà tuy lúa sẵn, chủ đâu tha

Ham mê chung đỉnh nên trầm lụy!

Cửa Phật chờ mình sớm bước qua.

 

    Chia sẻ với thân hữu: