Khóa BDTT PL.2570: “Nghệ thuật” quản trị tự viện qua chia sẻ của Thượng tọa Thích Thiện Quý

Thực tế hiện nay, một ngôi tự viện, ngoài là nơi chư Tăng Ni an trú tu học, còn là trung tâm hoằng pháp, giáo dục và văn hóa. Chính vì vậy, vai trò của người trụ trì ngày nay đòi hỏi phải biết quản trị tự viện một cách khoa học, đúng pháp và đúng luật, để đạo pháp có thể phát triển lâu dài giữa lòng xã hội. Xuất phát từ tinh thần ấy, chiều 17/07/2026 (04/06/Bính Ngọ), trong khuôn khổ khóa BDTT PL.2570 tại Pháp viện Minh Đăng Quang (phường Bình Trưng, TP.HCM), TT. Thích Thiện Quý – Phó Trưởng ban kiêm Chánh Thư ký Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, đã có buổi chia sẻ chuyên đề “Quản trị tự viện”, mang đến nhiều góc nhìn thực tiễn về công tác quản lý, điều hành tự viện trong bối cảnh mới.

Qua những kinh nghiệm đúc kết từ thực tiễn Phật sự nơi trú xứ nói riêng và Giáo hội nói chung, TT. Thích Thiện Quý đã nhấn mạnh về vai trò quản trị của người trụ trì, trong đó nêu rõ, không chỉ là kỹ năng điều hành, mà còn là phương tiện hộ trì Tam bảo, gìn giữ cơ sở đạo pháp và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Giáo hội. Thượng tọa khẳng định, mô hình tự viện ngày nay đã có nhiều thay đổi so với thời Đức Phật: “Nếu thời kỳ nguyên thủy, đời sống xuất gia gắn liền với hạnh ‘tam y nhất bát’, nương gốc cây, du phương giáo hóa, thì trong bối cảnh thế kỷ XXI, tự viện đã trở thành thiết chế quan trọng của Giáo hội, đảm nhiệm nhiều chức năng từ tu học, hoằng pháp, giáo dục đến các hoạt động văn hóa, từ thiện và phụng sự xã hội”.

Theo Hiến chương GHPGVN, dù là tổ đình, chùa, thiền viện, tịnh xá, tịnh thất hay niệm Phật đường, thì đều có chung một giá trị và sứ mệnh, điều khác nhau chỉ là quy mô, còn bản chất đều là nơi gìn giữ mạng mạch chánh pháp. Từ đó, Thượng tọa chỉ rõ, quản trị tự viện là quá trình hoạch định, tổ chức, điều hành và kiểm soát các nguồn lực để tự viện vận hành hiệu quả. “Người trụ trì cần biết sử dụng hài hòa bốn nguồn lực căn bản gồm: nhân sự, tài chính, cơ sở vật chất và quỹ thời gian, nhằm đưa mọi hoạt động Phật sự đi vào nền nếp, đúng định hướng”, Thượng tọa nhận định. Điều quan trọng hơn cả, theo Thượng tọa, “quản trị” không phải để xây dựng những ngôi chùa đồ sộ rồi khép kín cánh cửa, mà để mỗi tự viện thật sự trở thành nơi gieo trồng niềm tin, giáo hóa quần chúng và phụng sự nhân sinh.

Một trong những hình ảnh ví von sinh động được Thượng tọa sử dụng là, xem ngôi tự viện như một con người, muốn khỏe mạnh phải đảm bảo sức khỏe cả về thân thể lẫn tinh thần. Theo đó có thể hiểu, “phần cứng” là cơ sở vật chất, đất đai, kiến trúc và các điều kiện phục vụ sinh hoạt; còn “phần mềm” chính là con người, đời sống tu học, đạo đức và giá trị tâm linh. “Một ngôi tự viện có cơ sở vật chất khang trang, nhưng thiếu nhân sự tu học thì khó duy trì sức sống lâu dài. Ngược lại, có những trú xứ tuy diện tích khiêm tốn, nhưng nhờ có Tăng đoàn hòa hợp, đạo phong trang nghiêm và hoạt động hoằng pháp mạnh mẽ, nên vẫn trở thành điểm tựa tinh thần của đông đảo Phật tử. Phải nhìn nhận rõ rằng, giá trị của tự viện không chỉ nằm ở quy mô kiến trúc mà trước hết được quyết định bởi chất lượng của đời sống tu học và con người đang hiện diện trong ngôi tự viện ấy”, Thượng tọa khẳng định.

Một nội dung được TT. Thích Thiện Quý dành nhiều thời gian phân tích là công tác quản lý đất đai và pháp lý của tự viện. Từ nhiều trường hợp thực tế, Thượng tọa cho biết, không ít tự viện được hình thành từ sự phát tâm cúng dường bằng lời nói, hoặc giấy tờ đơn giản từ nhiều thập niên trước. Khi giá trị đất đai ngày càng gia tăng, những bất cập về hồ sơ pháp lý đã dẫn đến các tranh chấp đáng tiếc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự ổn định của tự viện. Để phòng ngừa những hệ lụy ấy, Thượng tọa khuyến khích chư vị trụ trì cần chủ động hoàn thiện hồ sơ pháp lý, đặc biệt là thực hiện chuyển đổi sang đất tôn giáo theo đúng quy định của pháp luật. Bên cạnh đó, mọi công trình xây dựng trong tự viện, dù lớn hay nhỏ, cũng cần thực hiện đầy đủ các thủ tục pháp lý, vừa tuân thủ pháp luật Nhà nước, vừa tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động Phật sự lâu dài.

Nếu pháp lý là nền móng của tự viện thì con người chính là linh hồn của mọi hoạt động. Theo đó, TT. Thích Thiện Quý chia sẻ, người trụ trì bên cạnh việc quản lý tài sản, hay điều hành sinh hoạt nội bộ, còn cần là người lắng nghe và đồng hành với những nỗi khổ của quần chúng. “Có người tìm đến chùa vì bệnh tật, người vì khủng hoảng gia đình, người vì bế tắc trong cuộc sống; tất cả đều mong tìm được sự bình an nơi cửa Phật. Do vậy, người trụ trì phải biết hy sinh, nhẫn nại, đặt lợi ích của Tam bảo và đại chúng lên trên lợi ích cá nhân, lấy tinh thần từ bi làm nền tảng cho mọi quyết định quản trị”, Thượng tọa nhận định.

Cuối thời pháp, TT. Thích Thiện Quý một lần nữa nhấn mạnh, mục tiêu sau cùng của quản trị tự viện không nằm ở việc điều hành hiệu quả, hay phát triển cơ sở vật chất, mà là để đạo Phật luôn hiện hữu giữa cuộc đời, trở thành nơi nương tựa tinh thần cho mọi người trong những lúc khổ đau và bất an. Thượng tọa kết lời: “Giữa nhịp sống hiện đại với nhiều biến động, một vị trụ trì không chỉ cần đạo hạnh, trí tuệ và tâm từ, mà còn phải có tư duy quản trị, hiểu biết pháp luật và khả năng tổ chức Phật sự. Bởi lẽ, quản trị đúng đắn sẽ giúp chư Tôn đức giữ gìn ngôi tự viện hôm nay, đồng thời góp phần bảo vệ mạng mạch chánh pháp cho nhiều thế hệ mai sau”.

 

Một số hình ảnh được ghi nhận: