Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Khuyên sớm giác ngộ

 

tuketinhtam-A

KHUYÊN SỚM GIÁC NGỘ

 

Tánh linh người vật cũng đồng

Tuy không biết nói mà lòng biết nghe

***

Khuyên người chớ giết sanh linh

Đem ra cúng tế cầu xin thần quyền

Lòng nhơn phải ở cho hiền

Ấy là “bất sát” phải kiêng luật trời

Thiện lành nắm giữ chớ rời

Người cùng muôn vật đều thời sống chung

Ta nên phải nghĩ cho cùng

Lẽ nào đem cái dữ hung áp đàn

Giết loài sinh vật muôn ngàn

Mà đem cúng tế cầu an cho mình

Thật là trái lẽ công bình

Phật Trời nào có vị tình ta đâu

Trồng dâu thì sẽ hái dâu

Gieo “nhơn” hái “quả” chớ đâu sai dời

Muôn loài vạn vật trên đời

Cũng đồng mạng sống cũng thời mang thân

Trên đời có một cây cân

Ai ai cũng sống có phần như nhau

Người cùng muôn vật khác nào

Giết thân chúng nó đớn đau như mình

Mở lòng một chút niệm tình

Tha gium chúng nó thân hình nhỏ nhoi

Không đành thấy giết mà coi

Huống chi ăn uống giống nòi thuở xưa

Phải nên cố tránh và ngừa

Hồng hoang thượng cổ từ xưa đến giờ

Lẽ nào lấy mạnh hiếp khờ

Trước kia mình cũng ư ơ đó mà

Dầu cho cha mẹ, ông bà

Trăm năm mãn số cũng là chớ sai

Lòng lành là cúng cơm chay

Chớ nên sát hại các loài thú kia

Dối rằng nói cúng: rồi chia…

Mà đành phú tội đổ về mẹ cha!

Mình ăn sướng miệng âu ca

Vong linh cha mẹ phải sa đoạ đày

Đó là bất hiếu lắm thay!

Đành để kẻ chết đắng cay khổ sầu:

Chết rồi ăn uống được đâu?

Phải nên suy xét cho sâu mới là…

Đừng theo tả đạo ngoại tà

Sát sanh hại vật cúng mà tổ tiên

Ấy là tạo sợi xích xiềng

Cột cầm cha mẹ dưới miền Diêm la

Hành hà đau đớn thiết tha

Xin người thương xót với cha mẹ cùng

Nỡ nào bất nghĩa, hiếu, trung…

Tương ưng oan báo chẳng dung cho người

Cây lành mọc nhánh chồi tươi

Sanh linh “bất sát” mới người thiệt “nhơn”

Cuộc đời công lý tuần hoàn

“Sát sanh thường mạng” chẳng hơn kém gì

Nên thường niệm chữ từ bi

Thương loài sanh vật như thì thương ta

Noi truyền theo dấu Thích Ca

Ăn chay đạm bạc cũng qua tháng ngày

Chớ nên tạo nghiệp đắng cay

Ngon chi lưỡi miệng muôn ngày khổ đau

Sống cần tu học dồi trau

Thì là dưa muối tương rau tạm dùng

Thân này đừng có quén vun

Nó là tứ đại hiệp cùng với nhau

Rồi đây có lẽ lâu mau

Thì cũng rã đoạn chớ nào bền lâu

Đừng gây nghiệp báo thâm sâu

Muôn đời ngàn kiếp cất đầu chẳng lên!

Nhơn lành đạo đức làm trên

Theo con đường ấy vững bền về sau

Rán mà sửa đổi dồi trau

Ăn chay trọn thiện thác vào cảnh Tiên

Luân hồi cùng mối oan khiên

Chẳng còn đeo níu trói xiềng được ta

Khuyên cùng tất cả gần xa

Mở lòng lương thiện rán mà ăn chay

Giữ lòng chơn chánh thảo ngay

Thì là Phật cảnh liên đài chẳng xa

Biết phân nẻo chánh đường tà

Chớ gây nghiệp báo oan gia làm gì

Muốn tránh nạn khổ sầu bi

Một lòng nắm giữ kiên trì giới nghiêm

Đèn cháy do lửa, dầu, tim…

Người lấy chơn chánh thanh liêm sửa mình

Soi đèn trí tuệ quang minh

Cho người thấy rõ giữ gìn hành theo.

    Chia sẻ với thân hữu: