Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Lời Khất Sĩ khuyến tu

 

                                             (Trích Tứ Kệ Tỉnh Tâm)

                    Nay xuống bút vài hàng ngụ ý

                   Tả đôi lời hữu chí cánh thành

                   Sống trong bầu vũ trụ đã đành!

                   Sao nhắm mắt đưa theo chiều gió?

 

Đồ vật chất tham giành cho có

Bã lợi danh là gió làm duyên

Cuộc hồng trần lắm nỗi đảo điên

Cảnh đời ví như xiềng xích trói.

 

Có thân khổ làm sao tránh khỏi

Mau nhìn đường tường tỏi bước ra

             Vật trên đời như mật dính hoa

             Ghẹo bướm nọ, kêu ong nhử kiến.

 

Kẻ giác ngộ chớ vì tham luyến

Thấy vật đời là miếng mồi trần

Mến tham thì khổ luỵ tấm thân

Nên mau dứt, lìa trần giải thoát.

         

          Thấy thời thế đắng, cay, chua, chát…

          Cứ vì nhau xô xác mãi hoài

          Thương chúng sanh vũ trụ muôn loài

          Cam khốn khổ biết ngày nào hết…?

 

Còn khổ bịnh, khổ già, khổ chết…

Nỗi vô thường là vết đầu tiên

Trong chúng sanh tất cả các miền

Sanh với diệt xoay chuyền liên kết.

 

          Nếu có sống ắt là có chết!

          Sự nghiệp tan như kết vầng mây

          Sống con người rày đó mai đây

          Như đèn nọ treo ngay trước gió.

 

Nhìn thấy đó, bỗng liền mất đó

Nó vô thường huyễn hoặc lắm thay!

Phận con người ở chốn trần ai

Thân cũng tạm, vật nay cũng tạm!

 

          Chớ tham đắm mà tâm mờ ám

          Bụi hồng trần khuyến cám dụ người

          Làm cho ta lỡ khóc lỡ cười…

          Mà có bấy nhiêu người hiểu rõ?

         

Nhớ thuở trước anh hùng Hạng Võ

Lược thao tài có mấy ai hơn…

Rốt cuộc rồi đến lúc lâm cơn

Cắt đầu nạp giao cho Hàn Tín.

 

          Cũng lắm kẻ bao người dự thính

          Thì về sau cũng dính tay không

          Giống dã tràng xe cát biển Đông

          Rủi lượn sóng, uổng công khó nhọc.

 

Thương kẻ dốt mà không chịu học

Trốn bỏ trường đi chọc phá đời

Theo văn minh nhiễm thói chơi bời

Nên khốn khổ cho đời lầm lạc.

 

          Cũng chẳng khác con bò hông mạc

          Thấy bóng đèn cứ tạc nhảy vô

          Thảm thương thay! Chết héo! Chết khô!

          Mà chẳng rõ cơ đồ tại nó…

 

Mây cuồn cuộn đưa theo chiều gió

Sau lâu ngày cũng có rã tan!!!

Cảnh hồng trần là cuộc mơ màng!

Thay đổi mãi hết tan đến hiệp.

         

          Sự mộng ảo diễn ra liên tiếp!

          Cái vô thường kiếp kiếp chóng mau

          Người chẳng lo đường đạo bước vào

          Tu giải thoát ngày sau vĩnh viễn.

 

Chớ tham đắm cuộc đời mộng huyễn

Nào thân bằng, quyến luyến vợ con

Cùng đền đài, kiệu phụng, lầu son

Và cha mẹ, bà con, bạn hữu…

         

          Vì tham tiếc của tiền đầy tủ

          Vật chất nhiều quyến rủ kéo lôi

          Cả tiếng kêu người trí kia ôi!

          Mau dứt nó cho rồi rảnh khổ.

 

Hồi thuở trước Thích Ca Phật Tổ

Còn lìa trần kiếm chỗ tu thân

Bỏ lầu đài, cung điện, mỹ nhân

Cùng vợ đẹp, con thơ kia đó.

 

          Ngài còn nói cạn lời phân tỏ

          Đường sông mê thật khó lướt qua

          Nhưng Ngài nghĩ đó là biển khổ

          Nên mau mau kiếm chỗ thoát thân.

 

Ngài nói rằng: Cảnh thế bụi trần

Sự giả tạm do nhân duyên hiệp

Thấy cảnh khổ diễn ra liên tiếp

Sống con ngưồi trong kiếp mấy hồi!

 

          Ngài nhìn tường thấy cảnh hỡi ôi!

          Thương sanh chúng đắp bôi trần tục

          Chốn hắc ám là nơi địa ngục

          Biết bao người tự rúc nhào vô…

 

Giành tước quyền, cấu xé lấn xô…

Tạo nghệ nghiệp, cơ đồ, dinh thự

Mạnh hiếp yếu, kẻ hiền thua dữ

Ở trên đời chẳng chữ “công bình”.

 

          Tả làm sao hết khổ cho minh

          Ngài thấy vậy, động lòng thương xót

          Cõi trần thế mấy ai thoát lọt

          Nỗi tử, sanh khổ não bịnh, già…

 

Ngài liền xin với lịnh vua cha

Cho con được xuất gia giải thoát

Nghe lời xin lịnh vua ngơ ngác

Rằng: “Cha già chỉ có một con.

 

          Nào đền đài, kiệu phụng, lầu son…

          Tước đế vị, sau con nối nghiệp

          Và mỹ nữ, cung phi, thê thiếp..
                   Các lâu đài hạp tiết bốn mùa…

 

Xuân sang, Đông Hạ mãn, Thu qua

Cho con ở đờn ca giải trí…

Con còn muốn vật gì nhứt quý

Cha hết lòng cũng phỉ phê cho.

 

          Vợ con thì có đủ người phò

          Con nên nghĩ xét so cho rõ?”

          Ngài liền nói cạn lời phân tỏ:

“Con muốn vầy: Trẻ mãi chớ già!

 

Cùng đau ốm, chết chẳng lân la

Được giải thoát lìa xa cõi tục

Chẳng triều mến cuộc đơi nhục dục

Tránh hai đường sanh tử luân hồi”…

 

          Lịnh vua cha nghe nói hỡi ôi

          “Xin điều ấy làm sao phê được?

          Cha nay cũng còn trong ngũ trược

          Thì làm sao con được thanh bai?

          Cõi hồng trần sanh tử xưa nay

          Mà xin phú có ai phê được???”

          Vua sợ nỗi cho Ngài thoát vượt

          Nên canh phòng nghiêm ngặt hơn xưa

          Gặp thời may sắp có chuyển mưa

          Trời u ám, mây mờ đen hắc.

 

Ngài lên cỡi mã long Kiền Trắc

Thừa đêm khuya, lén trốn vào rừng

Lìa cha già, vợ đẹp, con cưng…

Tìm đạo lý cứu cho trần thế.

 

          Thấy tử khổ chúng sanh rất tệ

          Ngài phát nguyền để tế độ đời

          Sống trong bầu vũ trụ đất trời

          Nơi tất cả ai ai cũng có…

 

SANH: Trong bụng mẹ lọt ra khóc ó

Tiếng khổ a khó khó cảnh đời!

Nhờ mọi người tất cả nơi nơi

Mạng sống chết giao cho người giữ.

 

          LÃO: Ngày một lớn tập lần ngôn ngữ…

          Thì lần lần sắp tử đến già…

          Khổ thứ này nào có gì qua

          Mắt mờ mịt dòm xa chẳng thấy.

 

Tai thì điếc, nhờ nương cây gậy

Gối run lia như bẫy mắc giò

Tóc bạc đầu, răng rụng, ốm o

Da bọc lấy xương cho đỡ tạm.

 

          BỊNH: Bịnh đưa đến càng thêm rất thảm

          Vì uống ăn chẳng đặng điều hoà

          Bịnh căn này thân ấy phát ra

          Thì đau khổ rên la nhức nhối.

 

Cơn bịnh hoạn không phương tránh nổi

Còn mang thêm tật nọ tật kia

Sự thúi hôi ai cũng xa lìa

Thân trằn trọc lăn qua lộn lại.

 

          Bịnh đủ chướng: cùi, phong, tê, bại…

          Bịnh suyễn ho, bịnh tại phổi gan…

          Bịnh nhức đầu, sổ mũi, trái, ban…

          Chẳng kể xiết muôn ngàn chứng bịnh.

 

TỬ: Rồi lần lượt thân này tịch tịnh

Kể từ đây đến lúc chia lìa!

Đường tử sanh hai ngả phân chia!

Kẻ ở lại, người về âm cảnh!

         

          Xa cách biệt ngàn năm hiu quạnh

          Cảnh giả trần hết thạnh rồi suy

          Sống con người gẫm có ích gì?

          Mà say đắm làm chio cho khổ!!!

 

Nên thuở trước Đức Ngài Phật Tổ

Có dạy truyền di giáo lời này:

Người chớ đeo vật chất mê say

Mà đi lạc đường ngay nẻo chánh.

 

          Phải noi dấu theo đường Phật Thánh

Dứt nghiệp duyên xa lánh hồng trần

          Tìm đạo vàng nương dựa tu thân

          Đặng tìm xứt kiếm phần ngọc báu.

 

Chớ cung điện, lầu đài, áo mão

Nó vốn là mộng ảo vô thường

Lại gây điều nghiệp báo oan ương!

Vì Đức Phật lòng thương bác ái!

         

          Nên ngài mới đem lời huấn dạy

          Kẻo người đời cứ mãi trau dồi

          Phải chìm đắm luân hồi biển nghiệp

          Nay trở gót mau tu cho kịp…

 

Đồng chung cùng hội hiệp đi lên

Con đường tu Phật - đạo đứng trên

Ta cần bước qua, nền mới vững

Niết bàn cảnh thanh nhàn chứa đưng.

 

          Cho người đời hết nghiệp bước qua

          Cảnh trường tồn, bất diệt có ta

          Thì dứt hẳn ta bà kham khổ

          Thì quyết hẳn ra ngoài đau khổ!...

 

 

Đánh trống giộng chuông thức tỉnh đời

Cuộc trần giả tạm vốn trò chơi

Đeo theo chi mãi điều oan nghiệp

Đây lắm lòng thương tỏ hết lời.

    Chia sẻ với thân hữu: