CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Người thay đổi đời con...

Con thành kính dâng tặng Sư phụ, người Thầy, người Cha, người đồng hành cùng con trên con đường giác ngộ…

Sáu năm, khoảng thời gian quá ngắn so với hành trình của một kiếp người.

Sáu năm, có đủ để kịp nhận ra, con đường mình đang đi, là không thể khác ?

Chỉ biết rằng, từ giây phút đó, bắt đầu một lối rẽ trong đời.

“…  Nhật ký…….ngày……tháng…..năm…….

Ngày đầu năm dương lịch. Buổi sáng, đi vãn cảnh chùa cùng bạn. Ngôi Tịnh xá nhỏ nhắn, đơn sơ mà thanh tịnh. Không gian yên lắng. Hơn một trăm Phật tử ngồi trang nghiêm nơi giảng đường. Những chiếc áo tràng lam, xen kẽ những chiếc áo giới trắng. Giọng Sư giảng pháp nhẹ nhàng, an lạc, mà nhiếp phục hội chúng .”

 Nhiều năm đi qua, ấn tượng đầu tiên đó vẫn chưa hề phai nhạt. Điều gì đã tạo nên đức tin mạnh mẽ, nơi những con người ấy ?

Ngày đầu đến hỏi đạo. Những thắc mắc ngây ngô, chất nặng tâm đời ! Tất cả được giải thích thỏa đáng dưới ánh sáng từ bi, trí tuệ của giáo lý Đức Phật. Một khung trời mới mở ra trước mắt con. Bắt đầu một cách nhìn mới, một nhận thức mới…dù đường đi, vẫn hãy còn xa….

Mỗi ngày trôi qua. Con lớn dần lên qua từng lời Sư giảng. Con an vui hơn qua từng trang sách Phật. Con biết rằng, từ nay, con đã có nẻo về:

 “Con đem hết lòng thành kính.

  Xin quy y Phật.

  Con đem hết lòng thành kính.

  Xin quy y Pháp.

  Con đem hết lòng thành kính.

 Xin quy y Tăng.”

Một ngày cuối tháng tư, trước tượng Phật, con thành tâm phát nguyện. Gần năm mươi năm ngụp lặn giữa biển đời, con nhận ra, đâu là bến bờ, cho con về nương tựa. Một chút bồi hồi, một niềm hoan hỷ, trào dâng trong con.

Đức Phật dạy : “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”.

Vậy nên, xin được cảm ơn Người, đã khai tâm mở trí cho con trên con đường tìm về đạo Pháp.

Con nhớ lại những ngày đầu học đạo. Trước mắt con, kho tàng Pháp bảo là cả một bầu trời mới lạ, ẩn chứa bao chân lý nhiệm mầu. Con chỉ là đứa trẻ lớp vỡ lòng, nhỏ bé, ngây ngô với bao điều muốn hỏi ?

Sách vở thế gian chỉ cho con cách tìm cầu hạnh phúc . Giáo lý của Đức Phật dạy con cách sống an lạc trong hiện tại và tìm về giải thoát ở tương lai.

Đời dạy con: sống là phải khẳng định mình . Học Phật, con hiểu, vô ngã là con đường rốt ráo, là mục đích tối thượng của người tu.

Xưa, con kiên định với suy nghĩ : tận nhân lực mới tri thiên mệnh ! Nay, con  làm hết sức, nhưng con biết sống “tùy duyên”  !

Con hiểu, đạo Phật, trước hết, là một nghệ thuật sống. Pháp Phật có công năng chuyển hóa tâm thức, giúp chúng sinh lìa khổ được vui. Những ai có duyên lành “nếm” được hương vị đạo, sẽ chọn cho mình cách sống vị tha. Bởi, trong vũ trụ bao la, “tất cả chỉ là một”. Từ, bi, hỷ, xả chính là quan điểm sống nhân văn nhất, đẹp nhất, là tuyên ngôn sống được xây dựng từ những luận cứ khoa học, từ tuệ tri của Đức Phật - bậc Toàn Giác !

Con như được đánh thức sau một giấc ngủ dài. Tất cả những toan tính, muộn phiền, những hơn thua, được mất thế gian… phút chốc, bỗng trở nên nhẹ tênh. Con sống tốt hơn, tâm con an định hơn.

Con đã có được những điều đó, từ sự truyền trao tận tâm, từ lòng từ bi dạy bảo của Sư, qua bao năm tháng.

 Mùa Vu lan ấy, với con, là những ngày đáng nhớ.

Con ngưỡng mộ Sư ở lòng từ bi, ở sự uyên bác về trí tuệ. Con biết ơn Sư, về những gì, Sư đã dạy cho con và các học trò con.

Mỗi lần nghe Sư giảng, con thấy tâm con, an đến vô cùng.

Để rồi, con đi tiếp con đường con đã chọn. Vì trước mặt con, là gốc bồ đề vững chải, là ngọn đuốc tuệ soi đường chỉ lối cho con!

Con đã viết những dòng này, không lâu, sau ngày quy y.

Năm tháng trôi qua.

Con đã biết thành tâm quy ngưỡng trước Đức Phật và giáo pháp của Ngài.

Con đã xem Tịnh xá  là  ngôi nhà tâm linh, cho đoạn đời phía trước.

Con thực sự biết cúi đầu- từ trong tâm, trước thâm ân của Người đã truyền cho con ngọn lửa của niềm đam mê: học và hành theo chánh Pháp.

Con kính bạch Sư,

Con được nghe lời Phật dạy: “Có hai hạng người khó gặp trong đời? Thế nào là hai? Đầu tiên là người có lòng tử tế, và thứ là người biết ơn hành động tử tế của người đã làm cho mình” (Tăng Chi Bộ Kinh).

Vậy nên, mùa Vu lan năm nay, cho phép con :

Xin được cảm ơn Người, đã khai mở trong con suối nguồn tuệ giác, cho con tắm mình trong dòng sa Pháp ngọt ngào. Cảm ơn Người vì bao khó nhọc, ngày từng ngày, giúp con vun xới mảnh đất tâm.

Con hiểu, Sư tu tâm từ và tu vô ngã. Sư vẫn thường dạy: Kính quí Sư, hãy để trong lòng và tinh tấn tu tập. Con biết, lời dạy đó của Sư cũng chính là điều Đức Phật muốn gởi gấm cho hàng đệ tử, trước ân giáo dưỡng của Tổ, Thầy: Người đệ tử, muốn trả ơn về lòng từ tâm và vị tha của Thầy, thì phải cố gắng học tập các lời giảng của Thầy. Chỉ có như thế, người ấy mới có thể truyền bá ảnh hưởng tốt đẹp của các bài học đến cho nhiều người ! (Bài học về lòng biết ơn - Tỳ kheo Thanissaro)

Những tháng năm qua, chắc chắn, do vô minh, con cũng đã không tránh khỏi những lỗi lầm. Cho phép con, kính dâng lên Sư lời sám hối, tự tâm con.

Đời này, con đủ duyên để học Phật và được làm đệ tử của Sư. Con nguyện, con sẽ giữ được ngọn lửa của lòng đam mê và quyết tâm tu học, để không phụ ơn giáo dưỡng của ân Sư. Chút tư lương trong kiếp nhân sinh, con góp nhặt, làm  hành trang tu tập.

Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ cho quý Sư thân khỏe, tâm an, viên thành đại nguyện. Ngưỡng mong chư Phật, chư Tổ gia hộ cho những người con Phật , tinh tấn và an lành trong chánh Pháp.

Mùa Vu lan năm Mậu Tuất

    Chia sẻ với thân hữu: