Ngày 30/08/2026 (18/07/Bính Ngọ), tại Pháp viện Minh Đăng Quang (phường Bình Trưng, TP.HCM), khóa Cộng trú tu học lần thứ 6 đã được tổ chức với sự tham dự của đông đảo Phật tử. Trong không gian trang nghiêm của đạo tràng, một ngày tu học được thiết lập từ sáng sớm đến chiều tối, kết hợp hài hòa giữa tụng kinh, thiền tập, pháp thoại, giao lưu nghệ thuật và chương trình đặc biệt “Nhịp cầu tâm giao – Hồi âm từ trái tim”, hướng người tham dự trở về với chính mình và khơi dậy sâu sắc tâm niệm tri ân, báo ân cha mẹ.
Từ sáng sớm, các khóa sinh lần lượt vân tập về Pháp viện Minh Đăng Quang, làm thủ tục, ổn định đạo tràng và chuẩn bị bước vào một ngày sống chung trong tinh thần tỉnh thức. Sau thời tâm sáng, đại chúng trang nghiêm đảnh lễ Tam bảo và tụng kinh, chính thức mở đầu ngày cộng trú tu học dưới sự chủ trì của ĐĐ. Minh Đạo và ĐĐ. Minh Sơn cùng chư Tôn đức Tăng Ni.
Một ngày cộng trú tại Pháp viện không đơn thuần là sự tập trung của nhiều người trong cùng một không gian. Quan trọng hơn, đó là cơ hội để mỗi người tạm gác những bộn bề của gia đình, công việc và đời sống xã hội, cùng thực tập một nếp sống có kỷ cương, chánh niệm và hòa hợp. Từ đi, đứng, ăn cơm, nghỉ ngơi đến trò chuyện, mỗi sinh hoạt đều có thể trở thành dịp để người học Phật nhìn lại thân tâm và điều chỉnh cách mình đang hiện diện trong đời sống.
Sau thời khóa tụng kinh, Ban Tổ chức khai mạc chương trình và phổ biến nội quy sinh hoạt. Đại chúng được hướng dẫn giữ gìn sự trang nghiêm, hòa hợp và tỉnh thức trong suốt thời gian tu học. Những quy định của khóa tu vì thế không chỉ mang tính tổ chức, mà còn là phương tiện giúp người tham dự điều phục thân - khẩu - ý và nuôi dưỡng đời sống có chánh niệm.
Tiếp đó, đại chúng thực tập thiền hành quanh khuôn viên Pháp viện. Trong từng bước chân chậm rãi, người tham dự được nhắc nhở trở về với hiện tại, nhận biết rõ mình đang bước đi, đang thở và đang có mặt. Thiền hành không nhằm đưa con người đến một nơi nào khác, mà giúp mỗi người thực sự có mặt với nơi mình đang đứng.
Từ sự trở về ấy, thời pháp thoại tiếp tục mở ra những suy ngẫm về giá trị của việc tu tập trong đời sống hiện đại. Học Phật không chỉ dừng ở việc tiếp nhận kiến thức hay thực hiện nghi lễ, mà cần được chuyển thành một cách sống cụ thể: biết dừng lại trước khi nổi giận, biết lắng nghe trước khi phán xét, biết thương yêu trước khi quá muộn và biết trân quý những người đang hiện diện bên mình.
Sau giờ giải lao, đại chúng tiếp tục thời thiền tọa. Không gian lắng xuống, mỗi người có cơ hội nhận diện những chuyển động sâu kín của nội tâm, từ những vọng niệm nhỏ nhặt đến những bất an đã tồn tại trong thời gian dài. Qua sự dừng lại và quan sát ấy, người tu từng bước nhận ra rằng bình an không nhất thiết phải tìm kiếm ở bên ngoài, mà trước hết được nuôi dưỡng từ khả năng trở về và chăm sóc chính mình.
Sau thời gian dùng cơm trưa trong chánh niệm và nghỉ ngơi, chương trình buổi chiều mở ra một không khí gần gũi hơn với phần giao lưu giữa ĐĐ. Minh Sơn, NSND Lệ Thủy và ca sĩ Dương Đình Trí.
Từ những câu chuyện nghệ thuật, cuộc giao lưu hướng người tham dự trở về với chủ đề ơn cha nghĩa mẹ. Qua những gợi mở của ĐĐ. Minh Sơn, hình ảnh cha mẹ được nhắc đến không chỉ bằng những khái niệm về đạo hiếu mà bằng những ký ức gần gũi của mỗi gia đình: những người còn đang hiện diện bên đời và cả những bậc sinh thành đã đi xa.
Trong đời sống, không ít người yêu thương cha mẹ nhưng vì bận rộn hoặc ngại ngùng mà hiếm khi nói thành lời. Những câu “con cảm ơn”, “con thương cha mẹ”, “con xin lỗi” nhiều khi cứ ở lại trong lòng, đến lúc muốn nói thì người cần nghe đã không còn ở đó. Chính những khoảng lặng ấy đã khiến buổi giao lưu nghệ thuật chạm đến cảm xúc của nhiều người tham dự.
NSND Lệ Thủy và ca sĩ Dương Đình Trí – hai mẹ con – cùng thể hiện ca khúc “Đóa hồng hiếu kính”. Hình ảnh người mẹ và người con cùng đứng trên sân khấu, cất tiếng hát về đạo hiếu trong mùa Vu Lan đã tạo nên một khoảnh khắc đặc biệt. Những câu hát về tình mẫu tử không chỉ được lắng nghe bằng âm thanh, mà còn đánh thức những trải nghiệm rất riêng về cha mẹ trong mỗi người.
Tiếp đó, NSND Lệ Thủy thể hiện ca khúc “Lời Mẹ Dặn Con”, do Dương Đình Trí sáng tác. Qua tiếng hát, lời mẹ gửi đến con như một lời nhắc về cách làm người: sống tử tế, có nghĩa có tình, biết yêu thương và không quên cội nguồn.
Trong hoàn cảnh ấy, âm nhạc không chỉ đóng vai trò thưởng thức nghệ thuật mà trở thành chiếc cầu nối giữa giáo pháp và đời sống. Có những điều có thể được giảng giải bằng lý lẽ, nhưng cũng có những cảm xúc chỉ cần một câu hát đúng lúc đã đủ làm mềm lại những khoảng lặng trong lòng người.
Điểm nhấn của chương trình buổi chiều là “Nhịp cầu tâm giao – Hồi âm từ trái tim”. Đây là khoảng thời gian để người tham dự nói ra những điều lâu nay có thể vẫn còn giữ trong lòng dành cho cha mẹ.
Nhiều Phật tử đã chia sẻ những tâm sự chân thành: lời xin lỗi vì từng vô tâm, lời cảm ơn vì những năm tháng cha mẹ âm thầm hy sinh, mong ước cha mẹ còn sống được thật lâu để con có cơ hội phụng dưỡng, hay những lời thương nhớ dành cho cha mẹ đã qua đời. Những lời nói giản dị ấy đã tạo nên một không gian cảm xúc sâu lắng, nơi mỗi người có thể đối diện với chính tình thương của mình.
Từ đó, đại chúng được nhắc nhớ rằng đôi khi điều cha mẹ cần không phải một món quà đắt tiền mà là một lời hỏi thăm; không phải một cuộc sum họp lớn lao mà là sự hiện diện của con; không phải những lời hứa cho tương lai mà là thái độ hiếu kính trong từng ngày đang sống.
Với những người cha, người mẹ đã khuất, sự hồi âm không còn được trao bằng một cuộc trò chuyện trực tiếp. Tuy nhiên, theo tinh thần Phật giáo, lòng hiếu vẫn có thể tiếp nối bằng việc tu tập, làm thiện, tạo phước và hồi hướng công đức.
Từ đó, “Hồi âm từ trái tim” không chỉ dừng ở việc bày tỏ cảm xúc, mà đưa người tham dự đi từ nhớ ơn đến biết ơn, từ biết ơn đến nói lời tri ân và từ lời nói đến hành động báo ân.
Khi nhìn lại trọn vẹn một ngày tu học, giá trị của khóa Cộng trú tu học lần thứ 6 không nằm ở số lượng chương trình, mà ở khả năng giúp người tham dự trải nghiệm một cách sống khác giữa nhịp đời thường. Một bước chân thiền hành, một thời tọa thiền, một bài pháp, một bữa cơm trong chánh niệm hay một lời xin lỗi cha mẹ đều có thể trở thành pháp tu nếu được thực hiện bằng sự tỉnh thức.
Điểm gặp gỡ đáng quý của khóa tu là sự kết nối giữa Phật pháp và đời sống, giữa thiền tập và tình thân, giữa giáo lý và nghệ thuật. Qua đó, người Phật tử có thể nhận ra rằng tu tập không phải là rời bỏ gia đình hay cuộc đời, mà là học cách trở về để hiểu và thương những người quanh mình đúng hơn.
Trong mùa Vu Lan, thông điệp ấy càng trở nên gần gũi: báo hiếu không chỉ là nhớ đến cha mẹ trong một ngày lễ, mà là một cách sống được thực hành mỗi ngày.
Khi cha mẹ còn hiện tiền, hãy dành thời gian chăm sóc, lắng nghe và nói lời yêu thương khi vẫn còn có thể. Khi cha mẹ đã qua đời, hãy tiếp tục báo ân bằng một đời sống thiện lành, biết tu sửa chính mình, làm phước và hồi hướng.
Bởi có những món quà có thể mua lại, nhưng thời gian bên cha mẹ thì không. Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng cũng có những câu chưa kịp nói có thể trở thành niềm day dứt suốt một đời.
Sau những phút giây của “Hồi âm từ trái tim”, các khóa sinh hoàn mãn chương trình, nhận lại hành lý và trở về với đời sống thường nhật. Một ngày cộng trú khép lại, nhưng những gì được gieo xuống trong ngày tu học có thể còn tiếp tục ở lại trong mỗi người.
Một ngày để sống chậm lại, một ngày để trở về với thân tâm, một ngày để nhận ra những ân nghĩa đang hiện diện trong đời mình. Và, giữa mùa Vu Lan, cũng là một ngày để mỗi người tự nhắc mình rằng cách báo đáp đẹp nhất đối với cha mẹ không chỉ nằm ở lời nói, mà ở chính một đời sống biết tu tập, biết yêu thương và biết sống tử tế hơn.
Một số hình ảnh được ghi nhận: