CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Không đức mất vật báu

Có một người rất nghèo, nhưng không muốn lao động kiếm tiền, suốt ngày chỉ sống trong huyễn tưởng, cầu nguyện thần linh gia hộ cho mình phát tài. Anh ta nhìn thấy người ta đến đình miếu tế bái thiên thần để cầu cho gia đình hạnh phúc, con cháu đầy nhà, tiền của dồi dào, cũng đi đến miếu tế bái thiên thần.

Anh quá nghèo, trong nhà không kiếm được món gì tế bái thần linh, bèn đi xin ăn, khó khăn lắm mới chuẩn bị được một chút lễ vật, đi đến miếu tế bái cầu nguyện. Anh quỳ trên mặt đất, nghĩ đến hoàn cảnh nghèo khổ khó khăn của mình, lệ rơi lả tả. Anh thành kính dập đầu xuống đất lễ bái thần linh, cứ niệm mãi:

- Cúi mong các vị thần đại từ đại bi ban cho con tiền của vàng bạc.

Anh cúng vái lần này rồi lễ bái lần khác, nhưng tiền của vẫn không có. Anh không nản lòng, vẫn tiếp tục đi mượn đồ, đi xin ăn đem về cúng tế thiên thần. Anh tin rằng tâm thành thì tự nhiên có cảm ứng. Anh thành tâm thành ý cúng bái 12 năm, không bao giờ gián đoạn, một lòng mong mỏi mộng ước của mình thành sự thật.

Thấy anh thành tâm tha thiết, Thiên thần thương xót hiện ra chơn thân, hỏi:

- Mười hai năm nay, ngươi không ngừng lễ bái cúng tế cho ta, ngươi mong muốn ta giúp nhà ngươi cái gì?

- Con hy vọng con muốn gì được nấy.

- Ta sẽ cho ngươi được như nguyện ước.

Thiên thần bèn tặng cho anh một món bảo bối, gọi là “bình đức”, nói :

- Chỉ cần ngươi lắc bình này 3 lần thì những gì ngươi muốn sẽ từ trong bình này biến ra.

Nhận được bình thần anh ta mừng vui khôn xiết, quên cả cám ơn thiên thần, khi nhớ lại thì thiên thần đã biến mất.

Anh cầm cái bình lên nghĩ rằng: “Cái bình này chẳng lẽ lại có sức thần kỳ như vậy sao? Để ta thử xem”. Lúc đó anh đang đói, bụng kêu rột rột, bèn lắc cái bình 3 lần nói:

- Hãy biến ra cho ta những thức ăn ngon nhất trong thiên hạ.

Lập tức trên cái bàn hư cũ của anh, bày đầy những sơn hào hải vị. Anh mừng quá múa men tay chân, nói:

- Bảo vật này thật đúng như lời thiên thần! Nay ta muốn gì sẽ được cái nấy.

Vì quá đói anh ăn ngốn ngấu, nhìn thấy những thức ăn trên bàn vẫn còn mà mình đã no quá rồi, anh cảm thấy quá đầy đủ.

Nhưng qua một lúc anh lại không thoả mãn. Chỉ ăn no chưa đủ, còn phải mặc ấm nữa. Anh bèn lắc cái bình yêu cầu những y phục tốt nhất trên cõi đời này. Bình thần lại hiện ra các thứ y phục tốt đẹp. Nhìn thấy biết bao nhiêu y phục mới xinh đẹp trên chiếc giường cũ của mình, anh vẫn chưa thoả mãn, yêu cầu bình thần cho giường mới, nhà mới…

Anh trở thành một người giàu có xa gần đều biết tiếng, chỉ cần anh muốn thứ gì thì được thứ đó. Vàng bạc châu báu mọi thứ đều có, đình đài lầu cát san sát với nhau, ngựa xe người hầu tiền hô hậu ủng, mời khách tặng quà ứng tiếp không ngớt.

Người hàng xóm trước kia hiếu kỳ hỏi:

- Xưa anh nghèo rớt mồng tơi, mà nay sao lại giàu như vậy?

Anh đắc ý lắc lắc cái đầu, ngạo mạn nói:

- Do ta tế thần thành tâm, thiên thần ban cho ta một cái bình thần, ta muốn thứ gì thì bình thần biến ra thứ đó, cho nên ta mới trở nên giàu có như vậy.

Anh ta chỉ vào y phục trên mình và những thứ chung quanh nói:

- Những thứ này đều là bình thần biến ra cho ta!

Người hàng xóm không tin nói:

- Cái bình này làm sao có thể chứa được nhiều món đồ như vậy, nếu muốn chứa được nhiều đồ như vậy thì phải rất lớn, trên đời này làm gì có cái bình như vậy?

Thấy láng giềng không tin anh ta bèn cầm cái bình ra nói:

- Bình thần không lớn, nhưng mà muốn cái gì thì hiện ra cái nấy.

Người hàng xóm nửa tin nửa ngờ nhìn cái bình nói:

- Vậy ông hãy bảo nó biến ra một cục vàng.

- Đừng nói một cục vàng, mà một núi vàng cũng có thể biến ra được, nhìn đây!

Anh lắc cái bình 3 lần, lập tức một khối vàng lấp lánh hiện ra trên bàn. Người hàng xóm nhìn sửng không chớp mắt, cầm khối vàng lên cắn một miếng rồi nói:

- Vàng thật, là vàng thật!

- Còn phải giả? Toàn đều là vàng ròng.

- Có thể biến ra một cô gái đẹp được không?

- Đương nhiên được, muốn 1000 cô gái đẹp cũng được.

Anh ta lập tức lắc cái bình, trong chớp mắt, một cô thiếu nữ đẹp như tiên sa cá lặn xuất hiện ở trong nhà. Người hàng xóm vỗ tay cười nói:

- Thật là một cái bình quý báu! Ông có cái bình này thì muốn gì được nấy!

- Đương nhiên rồi!

Anh ta vô cùng đắc ý:

- Có cái bình báu này thần tiên cũng phải hâm mộ, ta là người giàu có nhất trong cõi đời này.

Nói xong, anh múa tay múa chân nhảy đến ôm cô gái đẹp. Cô gái nhẹ nhàng tránh qua một bên, anh ôm vào khoảng không, may nữa té xuống đất:

- Tất cả đều thuộc về ta, ngươi cũng là của ta.

Anh lại chồm vào cô thiếu nữ. Người thiếu nữ nhìn anh vẫy tay nói:

- Lại đây.

Rồi chuyển mình một cái, cô núp sau bình phong, anh đập đầu vào tấm bình phong, lỡ tay bình thần rớt xuống bể ra thành từng mảnh nhỏ. Theo tiếng âm thanh bể vụn của cái bình, trong nhà bốc lên một làn khói mịt mù. Khói mây tan hết thì tất cả đều tiêu mất: nhà cửa, áo mới, xe ngựa, người đẹp, vàng bạc, người hầu… không còn một thứ gì. Trên cái ghế xiêu vẹo trong ngôi nhà cũ, anh hàng xóm vẫn còn ngồi trên đó, với áo quần rách nát như trước, nằm trên mặt đất kêu: “Ai da, ai da, đau đầu quá!”

(Phá huỷ bình đức – Thích thị yếu lãm)

Lời Phật dạy đạo lý làm người

Tham lam chỉ khiến cho mình mất tất cả những gì mình có, bình thần tên là “bình đức”, tức là ý nói người nào có đức mới có thể hộ trì giữ gìn vật báu này, nhưng mà người làm biếng không có đức, lòng tham không đáy, vì thế không thể có được vật báu này, còn “đức” tức là vật báu của chúng sanh.

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: