CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Phu nhân nai mẹ

Xưa có một vị cao Tăng tu hành chứng đắc thần thông, Ngài thường du phương đi hành đạo đó đây hoá độ chúng sanh. Một ngày nọ, Ngài đến nhà một vị tài chủ, gặp lúc tài chủ chuẩn bị ăn cơm trưa. Vị tài chủ nhìn thấy Ngài y phục rách nát, mặt mày phong trần, bèn sinh lòng thương xót, nghĩ thầm: “Như các thầy mỗi ngày đi khất thực kiếm ăn không phải dễ, gặp lúc ta chưa ăn cơm, nay đem cơm này cúng dường cho Ngài !” Tài chủ bèn đem toàn bộ cơm trưa của mình để vào trong bát của Ngài, ở trên còn để một đoá hoa sen, biểu thị sự tôn trọng của mình đối với người xuất gia.

Vị Tăng nhìn thấy, trong lòng hoan hỷ, bèn hiện thần thông, biến thân thể trong suốt, phóng ra hào quang, hương thơm ngào ngạt. Bà già giúp việc cho người tài chủ nhìn thấy cảnh này trong lòng vô cùng hoan hỷ nghĩ thầm: “Đây mới đúng là bậc thần nhân! Mong rằng sau này tôi sanh một trăm đứa con trai, có đầy đủ thần thông biến hoá siêu phàm như Ngài”.

Sau khi bà già qua đời, thần thức của bà tụ lại chỗ người Bà la môn thường đi tiểu tiện. Có lần nọ, một con nai mẹ đến đó liếm chỗ tiểu tiện, lập tức bị cảm ứng mà thụ thai. Thời kỳ hoài thai xong thì sanh ra một đứa bé gái. Đứa bé gái này do người Ba La Môn nuôi dưỡng, khi cô mười tuổi đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mặt mày sáng rỡ, dáng vẻ đoan trang.

Cô gái lúc rảnh thường giúp cha mình làm một số công việc. Hôm đó, cha có công việc ra đi, cô ở nhà vừa xem lửa, vừa giỡn với nai con. Cô chỉ lo chơi giỡn không nghĩ đến việc thêm củi vào lò để cho lửa tắt. Khi người cha trở về phát hiện lửa đã tàn. Họ ở trong rừng, chung quanh không có người. Người Bà la môn giận dữ kêu cô ta đi đến một xóm làng thật xa xin lửa. Cô ta đến xóm làng thì kỳ tích xuất hiện. Sau mỗi bước chân cô đi xuất hiện một đoá hoa sen vô cùng xinh đẹp. Người trong làng chưa bao giờ thấy được cô gái xinh đẹp như thế, lại càng chưa thấy cảnh tượng kỳ lạ như thế, người người đều kinh ngạc. Cô đi đến một ngôi nhà xin lửa, vị chủ nhà nói:

- Nếu cô đi chúng quanh nhà của tôi ba vòng, tôi sẽ cho cô lửa. Tôi rất ưa thích những đoá hoa sen của cô đem đến.

Cô gái nghe theo, bèn đi vòng ngôi nhà ba vòng, thật là kỳ diệu biết bao! Ngôi nhà đó lập tức được bao bọc chung quanh bởi những đoá hoa sen rực rỡ màu sắc, hương thơm ngào ngạt. Có người thấy kỳ tích như vậy, lập tức đi báo cáo cho nhà vua hay. Nhà vua từ xưa đến nay chưa nghe đến việc lạ kỳ như vậy, càng chưa bao giờ nhìn thấy việc này, Ngài cảm thấy việc này thực là không thể nghĩ bàn. Nhà vua lập tức sai một người xem tướng đi theo người báo cáo trở về làng xem tướng cô gái tốt hay xấu, có phước hay không có phước. Người xem tướng vừa nhìn thấy cô gái, lập tức bị cô ta thu hút, liền trở về báo cáo:

- Tâu bệ hạ, thật là một việc lạ lùng! tôi xem tướng đã bao nhiêu năm, biết bao nhiêu là người nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cô gái nào có phước như cô này. Cô nhất định có thần lực. Con cháu của cô nhất định làm nên công nghiệp vĩ đại, đời đời tương truyền không dứt.

Nhà vua nghe rồi trong lòng vô cùng hoan hỷ, lập tức sai người chuẩn bị sính lễ, cưới cô gái làm vợ. Khi cô gái được đem về hoàng cung, sắc đẹp mỹ lệ của nàng làm cho chấn động cả vương phi, cung nữ trong hậu cung. Sau khi kinh ngạc tán thán, họ lại sinh lòng đố kỵ với nàng, cứ tìm khuyết điểm của nàng để làm cho nàng mất mặt. Nhưng do vì nhà vua quá sùng ái nàng, nên họ chưa tìm ra cơ hội. Mười tháng mang thai, cô gái sinh ra một trăm cái trứng, thật là một việc quái lạ. Nguồn gốc của cô gái này đã không ai rõ, cho nên đã có rất nhiều truyền thuyết ly kỳ, nay cô lại sanh ra một trăm cái trứng, khiến cho những cung phi vui mừng, mượn cơ hội này để nhổ cái gai trong mắt. Họ bèn khắc hình tượng yêu ma quỷ quái trên cây chuối, lại bôi thêm máu dơ đưa cho nhà vua và tâu với nhà vua rằng cô sanh ra yêu quái.

Nhà vua tin là thật. Đám cung phi bèn tìm một cái hũ lớn đem trăm cái trứng bỏ vào trong hũ, bịt kín miệng lại rồi quăng cái hũ vào trong dòng sông. Vua trời Đế Thích biết được, bèn ra lệnh thiên thần đóng dấu ấn của Đế Thích trên cái hũ và hộ tống cái hũ trôi theo dòng nước, đến một quốc gia mỹ lệ, giàu có, cái hũ dừng lại.

Vua của nước này ở trên lầu cao nhìn thấy cái hũ nhấp nhô trên dòng nước, trong hũ lại có ánh sáng lấp lánh, bèn sai người vớt cái hũ lên, Vua nhìn thấy ở trên có dấu ấn của vua trời Đế Thích, bèn mở ra xem, bên trong toàn là trứng, vỏ trứng thì nhẵn nhụi, trơn bóng, khiến người ưa thích. Nhà vua không biết trong trứng có gì, lại không dám tuỳ tiện đập bể, bèn tìm một trăm phụ nữ, mỗi người bỏ trứng vào lòng sưởi ấm. Qua một tháng từ trong một trăm cái trứng, sanh ra một trăm đứa con trai. Họ vừa sanh ra đã có trí huệ và sự dũng cảm lạ thường, tướng mạo anh tuấn, tiếng nói vang như sư tử rống, võ nghệ cao cường. Nhà vua vô cùng vui mừng, sai người tìm cho họ một trăm con voi trắng và làm yên đều bằng bảy loại châu báu. Trăm người này anh dũng thiện chiến, bách chiến bách thắng, không có địch thủ, các nước láng giềng lần lượt đều bị họ chinh phục. Cuối cùng họ đem quân đánh nước mà họ được sanh ra ở đó. Ở đất nước của họ đã sớm nghe nói có trăm vị dũng sĩ, anh dũng lạ thường, và việc của họ chinh phục các nước láng giềng làm cho nước này kinh sợ. Tin tức của họ muốn đến đánh nước này làm cho mọi người kinh hoàng. Nhà vua hỏi văn võ bá quan:

- Quân địch sắp đến, ai có thể ra trận chống lại kẻ địch.

Không ai dám trả lời.

Hoàng hậu nghe được tin này nghĩ thầm:

- Trăm vị dũng sĩ này chắc là trăm đứa con thất lạc của ta.

Nàng liền đến gặp nhà vua nói rằng

- Nếu Ngài tin tưởng thần thiếp thì không phải lo lắng kẻ địch tấn công vào. Đến lúc đó, xem kẻ địch tấn công thành trì của ta từ chỗ nào thì đến đó dựng đài quan sát, thần thiếp sẽ vì vua đến trước kẻ địch mà hàng phục nó.

Mọi người nghe rồi nửa tin nửa ngờ, không biết hoàng hậu dùng diệu kế gì đánh bại kẻ địch. Không bao lâu, đoàn quân kia đã đến, dẫn đầu là 100 dũng sĩ, người người đều ngồi trên voi trắng, uy phong lẫm liệt. Quốc vương và hoàng hậu đứng trên thành đối diện với quân đội của kẻ địch. Hoàng hậu mở bầu sữa, đôi nhũ của bà lập tức phóng ra trăm tia sữa bắn vào trong miệng của trăm đứa con. Những đứa con lập tức hiểu ra họ kêu lên:

- Đây chính là mẹ của chúng ta!

Lập tức buông bỏ vũ khí, chạy đến trước mặt mẹ cuối đầu đảnh lễ xin tha tội. Mọi người gặp nhau, vừa buồn vừa vui. Hai quốc gia đối địch từ đó trở thành hoà thuận, kết tình anh em thân mật vô cùng.

(Bổn sanh Quốc vương – Lục độ tập kinh)

Lời Phật dạy đạo lý làm người:

Mẹ gieo trồng nhân tốt, con cũng được quả báo tốt. Tình cảm của mẹ con bất luận như thế nào cũng không thể phân cách. Đây là tình cảm quý nhất của nhân loại, là nguồn gốc của mọi điều thiện.

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: