Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Rèn lòng kiên nhẫn

 

tuketinhtam-A

RÈN LÒNG KIÊN NHẪN

 

Muốn được người trở nên đạo đức

Thì dày công khổ cực biết bao

Những phương lập chí thanh cao

Cho thông suốt lý tạo đào tâm chơn

Lập một nước dễ hơn truyền giáo

Truyền dạy người đắc đạo khó thay

Biết bao kèm sửa đêm ngày

Làm nên Tiên Phật rất dày công phu

Đây là hạnh người tu luyện đạo

Đoạn dứt lòng gian xảo kiêu căng

Miệng không hay nói chuyện xằng

Ngồi lê đôi mách cằn nhằn người ta

Phải nắm giữ hiệp hòa kiên nhẫn

Tịnh tâm lo bổn phận làm người

Lỗi lầm thiên hạ chớ bươi

Xấu xa mê muội đừng cười chê khen

Lần hồi tập cho quen tánh cách

Giữ tấc lòng trong sạch hoàn toàn

Mặc tình ai thói dọc ngang

Những điều quấy quá chớ mang vào mình

Lo đóng cửa luyện hình vóc Phật

Đối mọi người chân thật mến yêu

Quanh co thuyền phải theo chiều

Người trong một đạo dắt dìu giúp nhau

Đừng cậy thế quyền cao chức trọng

Đừng ỷ giàu kiệu lọng nghinh ngang

Ta dầu một bậc Thánh hoàng

Biết tu xem tợ như hàng con dân

Người hiền đức không cần danh vọng

Làm thì ưa công cộng hiệp hòa

Kính người quên phứt đến ta

Tự nhiên thanh tịnh vọng tà bất sanh

Theo chơn lý lưu hành hạp đạo

Gom ngũ quan rèn tạo kim thân

Tuy là lẫn lộn hồng trần

Mà lòng đạo đức không cần lợi danh

Cây đại thọ đơm cành nảy tược

Tốt tươi nhờ rưới nước bón phân

Tu cho mau phát tinh thần

Thì lo luyện đạo siêng cần ngày đêm

Biết đạo chớ nói thêm nói bớt

Tội lỗi người đỡ vớt chở che

Nhiều cây mới kết nên bè

Anh em chung trí đồng hè nhau tu

Phá cho đặng khám tù thế tục

Diệt cho tiêu lòng dục tánh phàm

Những điều ưa chuộng mến ham

Ta nên dứt bỏ túi tham cho rồi

Thoát khỏi chốn luân hồi nghiệp báo

Chỉ tận tâm với đạo, cứu cho

Trần gian nóng tợ lửa lò

Hơi bay nực nực đen mờ khói un

Hít vào thì ngây cuồng mê muội

Mất trí khôn lầm lũi đường tà

Khói un độc địa thay là

Nhẫn kiên là chén thuốc hòa cứu nguy

Nên hạ mình kỉnh vì chúng bạn

Đức hạnh tròn chói sáng mọi nơi

Lời khuyên để lại răn đời

Dọn mình thanh nhẹ mới thời thung dung

Lo lập chí vẫy vùng cơ hội

Cứu vớt người lặn lội bến mê

Tình đời cần phải chán chê

Đừng mang những gánh nặng nề ai trao

Lấp biển khổ làm sao lấp đặng

Xô thành sầu khó hẳn mà xô

Người người lâm bịnh ngây ngô

Chúng ta hiệp lại lấp xô khó gì

Biết đạo đức chịu lì với đạo

Để quỷ ma nó khảo mới cao

Phổi gan trải mật anh hào

Đại hùng đại lực mới vào cảnh tiên

Diệt bản ngã bỏ quyền dùng lý

Khử tư tâm hiệp ý đại đồng

Làm cho thế giới lưu thông

Dồi trau đức hạnh tấm lòng phát minh…

Còn chớ nói rằng mình hay giỏi

Thì ta đâu còn gọi người hiền

Người hiền trầm mặc ổn nhiên

Thuỷ triều vận tải căn nguyên đức tài

Lời nhắn nhủ miệt mài kiên nhẫn

Kiên nhẫn là bổn phận người tu

Lưỡi mềm khó gãy lắm ru…

Răng tuy cứng chắc mặc dù, gãy hư.

 

    Chia sẻ với thân hữu: