Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Tiếng chuông giác tỉnh

 

tuketinhtam-A

TIẾNG CHUÔNG GIÁC TỈNH

 

Mừng thay Phật pháp ra đời

Năm châu bốn biển chói ngời quang minh

Cảnh đời chìm nổi linh đinh

Ba đào sóng gợn biển tình nhấp nhô

Ai người giữa chốn giang hồ

Mau nương thuyền giác vượt vô mé bờ

Giữa dòng biển khổ đục nhơ

Cõi trần lửa cháy mịt mờ khói đen

May mà được gặp ánh đèn

Minh Quang rạng chói một phen sáng lòa

Vậy thì hãy sớm bước ra

Tìm đường giải thoát xuất gia tu hành

Ham chi vì mối lợi danh

Còn đèn trí huệ để đành tắt sao?

Thích Ca còn bỏ cung trào

Đi tu làm Phật ngày sau độ đời

Chẳng màng đến sự vui chơi

Lầu đài, dinh thự đồng thời bỏ đi

Dầu cho mỹ nữ cung phi…

Quyền cao lộc cả chẳng gì đoái ham

Quyết tìm đường giải thoát phàm

Vua, Ngài còn chẳng chịu làm đó kia

Danh Ngài thanh sử còn bia

Để đời soi sáng mà lìa thế gian

Tiếng chuông ngân dậy bên đàng

Ấy là giục thúc những hàng say mê…

Mau mau kíp trở lại về

Vào ngôi Chánh giác Bồ-đề dựa nương

Hữu duyên lắm mới gặp đường

Không còn sợ phải sụp mương té hầm

Thoát ra khỏi chốn lạc lầm

Mới là biết chỗ giam cầm bấy lâu…

Mải vì danh lợi chảo dầu

Của trần lại muốn góp thâu cho nhiều

Hồi nào nhắm mắt đánh liều

Nay bằng giác ngộ thôi dìu dắt ra

Noi truyền theo dấu Thích Ca

Tìm đường giải thoát vượt ra luân hồi

Biển trần khổ lắm than ôi!

Gió cuồng, sóng cuộn hụp trồi mãi sao?

Cuộc đời như giấc chiêm bao

Sanh, già, đau, chết có nào vị ai…

Dầu cho già trẻ gái trai

Trước sau đều cũng vào tay vô thường

Phật vì bác ái lòng thương

Mới ra mở lối dắt đường chúng sanh

Cho người có đủ căn lành

Gieo vào hột giống trên cành liên hoa

Chiếc thuyền Giáo hội Tăng-già

Là nơi Cực Lạc Ta-bà vãng sanh

Cũng là miếng đất tịnh thanh

Không còn những sự phạt hành chua cay

Nay đà gặp đặng duyên may

Chẳng nên chờ đợi qua ngày làm chi!

Bước vào quảy bát mang y

Lưới trần thoát khỏi ra đi cứu đời

Một mình thong thả thảnh thơi

Mang chi vật chất cho thời nặng vai

Mỗi ngày một bữa ngọ chay

Miễn cho tạm sống qua ngày mà tu

Trong mình chẳng chứa đồng xu

Để cho rảnh trí công phu tham thiền

Đi xin làm cớ hóa duyên

Cho người gieo ruộng phước điền vào sau

Lần hồi giác ngộ quay đầu

Cũng là phương pháp góp thâu sĩ hiền

Bởi vì cuộc thế đảo điên

Nên Tăng là mối tơ giềng chúng sanh

Đứng ra chỉ giảo thật hành

Mới là miếng thuốc trường sanh cứu đời

Đi cùng đây đó khắp nơi

Hành theo giáo huấn của lời Thế Tôn

Chắc là mình hết sinh tồn

Kiếp này kiếp chót còn dồn lại đây

Thoát vòng sanh tử ra ngoài

Chẳng còn lăn lộn trần ai nhọc nhằn

Niết-bàn cảnh ấy thanh nhàn

Ta mau đến đó dưỡng an tinh thần.

 

Đạo mầu đắc ngộ chứng kim thân

Mê đắm làm chi chốn giả trần

Sanh tử, tử sanh trong nháy mắt

Đường tu giải thoát gắng chuyên cần.

 

TỈNH NGỘ

 

Cuộc đời ví thể bóng lìa Tây

Sao chẳng hồi tâm thoát kiếp này?

Phú quý mãn căn dường bọt nước

Vinh hoa hết số tợ bèo mây

Dùng gươm Trí huệ lìa tình dục

Mượn cửa Từ bi dứt ái dây

Sớm lướt thuyền Sen xa bến tục

Giã từ biển thế thẳng đường Tây.

    Chia sẻ với thân hữu: