Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Tiếng lòng trong đêm khuya

 

tuketinhtam-A

TIẾNG LÒNG TRONG ĐÊM KHUYA

 

Đìu hiu gió, sương khuya rơi lác đác

Ánh trăng mờ, xóa nhạt khắp không gian

Tiếng suối đờn rỉ rả…cuối thôn làng

Giọng réo rắt, than van đàn dế lạnh

 

Trong tịnh thất, nỗi lòng người tịnh hạnh

Thỏa thích đời, hiu quạnh mãi trầm tư…

Thả tâm hồn bủa khắp cõi thái hư

Để thực nghiệm đạo từ… cơ tối diệu

 

Khi xả định, còn ngồi trên mảnh chiếu

Lòng hân hoan, trổi nhạc điệu du dương

Sống hòa vui trong cảnh giới chơn thường

Ôi! Hạnh phúc miên trường ai biết nhỉ!

 

Phim quá khứ quay ngược dòng suy nghĩ

Tiền căn mình tích lũy phước duyên lành

Nên giờ đây, trong lúc tuổi còn xanh

Gặp được ánh quang minh dìu thoát tục

 

Rồi liếc mắt nhìn bên đời thoát tục

Thấy nhơn sanh trồi hụp biển trần duyên

Chịu đau thương thất vọng khổ triền miên

Gây oan trái, oan khiên không kể xiết

 

Thế nhân hỡi! Nghe chăng lời tha thiết?

Của tình thương bất diệt đáy lòng ta

Hãy về đây, giải thoát khỏi ái hà

Tựa bên gối Phật-đà Vô Lượng Thọ

 

Cõi Cực Lạc, là huỳnh y rạng rỡ

Liên hoa đài, sáng tỏ ánh quang minh

Đức Di Đà an tọa thuyết chơn kinh

Trong Pháp tánh, phàm tình khôn thấu đạt

 

Hỡi nhân thế, rán khai thông trực giác

Lò ngũ hương xông ngát cõi tam thiên

Hãy về đi, đây rộng mở cửa thiền

Theo gót ngọc Tăng hiền đang trổi bước

 

Nhưng khuyên mãi, mấy ai đồng nguyện ước?

Phải chăng ta thiếu phước kém tu hành

Bởi mê mờ, chưa đắc quả Vô sanh

Nên Pháp lý không thành cơ hóa độ

 

Thôi thì quyết thu hình trong một xó

Vui cái đời vất bỏ của phế nhân

Vui làm câm, vui làm điếc ngu đần

Vui lặng lẽ, thanh bần trong mái lá

 

Ta như một cái thây ma rục rã

Liệm trong hòm, chôn dưới mả từ lâu

Mặc thế nhân, mặc vui sướng lo rầu

Ta cứ mãi chìm sâu trong vắng lặng

 

Dành một chuỗi thời gian dài đăng đẳng

Để đi vào rừng thẳm của tâm trung

Ngày tương lai, chân lý đạo sáng bừng

Sẽ rọi khắp dương trần âu chẳng muộn

 

Ta không phải bi quan… người đã tưởng

Không chán đời để mượn cảnh nâu sồng

Không thất tình, tìm khuây khỏa tấc lòng

Không tiêu cực, cũng không là ích kỷ

 

Bởi suy nghiệm, trước bao người tận tụy

Theo tiếng lòng cao quý của tình thương

Mãi xông pha lao khổ gội nắng sương

Nhưng rốt cuộc, không đương đời thinh sắc

 

Ôi! Phát nguyện độ đời, đời vướng mắc

Bao con tim héo hắt… xót gan vàng

Đôi mắt mờ, lệ mãi đọng hòa chan

Hậu cơ nghiệp Thành Thang… dòng nước cuộn

 

Trước thảm trạng sương mây mù gió cuốn

Cả rừng cây lý tưởng rạp theo chiều

Gây phong trào thối chuyển biết bao nhiêu

Khiến ta phải đắn đo… tình thương hại

 

Ai kia hỡi, rán ngăn lòng tê tái!

Đây bàn tay bác ái nhẹ nâng đưa

Vuốt ve thương… hàn gắn vẹn nguyên xưa

Để nối lại dây vàng vừa đứt đoạn

 

Ôi! Vẳng tiếng chuông chùa rơi nhẹ thoảng

Trên không gian nhấp nhoáng điểm sao mờ

Tiếng ó o, gà gáy vọng xa đưa

Ta hy vọng tương lai đời Cực Lạc.

 

Trảng Bom, 13-3 Tân Sửu 1961

Một vị sư Khất Sĩ

 

 

    Chia sẻ với thân hữu: