Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Tình sư đệ

TÌNH SƯ ĐỆ

         MỤC LỤC

Thay lời tựa

Tu là cội phúc, Tình là dây oan

Đời là biển khổ

Tưởng đến Đức Phật
     Tưởng đến ân Mục Kiền Liên

Khuyên bỏ rượu

Lời Thầy khuyên

Một giấc mộng trường

Khuyên bỏ trầu,…

Đời đáng yêu hay đáng chán

Tình sư đệ

Tu là phải hành

Thế gian là mộng ảo

Vịnh hoa bướm

Vịnh cành dương

Kéo đờn,…

Lời Thầy dạy

Khuyên ăn chay

Khuyên niệm Phật

Tình sư đệ, Thầy mến yêu tha thiết

Buộc lòng Thầy phải tạm viết vần thơ

Dìu dắt con sang qua đến bến bờ

Thoát khổ hải trầm luân đường sanh tử

 

Này con hỡi! Thầy thấy con tích trữ

Chừng tắt hơi, đem theo được món gì?

Cõi trần gian, những vật chất điều chi

Là giả tạm, chớ tưởng lầm chắc thật

 

Vì mê muội, chôn tánh linh lấp mất

Vì lợi danh, che khuất cả chơn tâm

Tưởng nói làm, toàn những việc sai lầm

Ôi! Tội lỗi chập chồng, con có biết?

 

Thương đời con, cả đêm ngày mài miệt

Chạy vòng ngoài theo vật chất phù hoa

Uổng đời con phải chìm đắm đọa sa

Đều cũng bởi ái tình kia vương vấn!

 

Vì tình ái mà đời con lận đận

Gỡ không ra mà bứt cũng chẳng lìa

Thắt cột rồi thì khó nỗi phân chia

Muôn đời kiếp mãi trong vòng lao lý

 

Tình, Ái, Dục: nó là ba con quỷ…

Nhận đắm chìm biết bao kẻ chơn tu

Bậc tài cao, đức trọng lắm công phu

Còn ghê sợ, thế sao con ỷ lại?

 

Lửa tình dục rất càng nguy, càng hại

Nó đứng đầu, số một đó con ơi!

Thầy khuyên con nên xa lánh cho rồi

Mới luyện đạo, mau đắc thành chánh quả!

 

Đường tu học con gắng bền chí cả

Dầu gian truân, dầu hầm hố gai chông

Con bền tâm, chí dốc quyết một lòng

Gìn huệ mạng, chớ mê trần luyến tục

Con cần lấy giới luật điều câu thúc

Tránh đàn bà, con gái tánh lả lơi

Tránh đàn ông, trai trẻ thích vui chơi

Sớm ngừa bịnh hơn là còn trị bịnh

 

Ái, Tình, Dục làm mất tâm chủ định

Vừa vọng tâm, con phải chặt bứt rời

Bằng chạy theo là khổ lụy suốt đời

Tiên, Thánh, Phật vẫn còn ghê sợ nó

 

Huống chi con, tánh trí tâm còn nhỏ

Sức tài đâu chống nổi giặc ma vương?

Ma dạo rong ngoài đầu ngõ, xóm đường

Chừng cọp bắt, thôi Thầy vô phương cứu!

 

Muốn đạo quả được chóng mau thành tựu

Con hằng gìn, đóng chặt cửa sáu căn

Trai gái xinh, lưỡng nhãn phải ngừa ngăn

Đừng ngó liếc dòm như người phàm tục

 

NHÃN: Mắt vừa thấy, con mau liền thâu rút

Đem vào tâm, quán niệm tưởng như vầy:

Dầu nữ nam, thân tứ đại tạm vay

Da bao bọc trong toàn đầy ô uế

 

Dùng bất tịnh, quán xét thân rất tệ

Vỏ bao ngoài, trong chứa những đồ dơ

Da, thịt, xương, gân, máu, mủ rất nhơ

Nào phổi, ruột, mật, gan, đàm, tiểu, dãi!

 

Toàn cơ thể món đồ dơ ráp lại

Lớp da ngoài xem trắng trẻo lịch xinh

Khi tắt hơi, ba bữa sẽ thúi ình!

Thây sình xộp, nào ruồi lằn bu rúc!

Trong lớp da, đầy tửa dòi nhoi nhúc

Ôi vàng vàng, đỏ đỏ lại xanh xanh

Chảy xì ra, mùi khó chịu hôi tanh!

Rồi tan rã, trả về cho tứ đại

 

Mắt nên ngó cõi đời là khổ hải

Bao chúng sanh đang chìm đắm chơi vơi

Cần hy sinh gương cao cả giúp đời

Chớ xem ngó, sắc trần là giả tạm

 

Ngó tâm trái, hằng giữ gìn kềm hãm

Ngó hành vi, cần sửa đổi chi chăng?

Ngó huyễn thân, càng nhơ trược chi bằng!

Ngó trực chỉ, hướng về nơi Phật pháp

 

NHĨ: Còn lưỡng nhĩ, nó thường hay phức tạp

Tiếng âm thinh của giọng hát phù trầm

Tiếng đờn kèn, tiếng ru ngủ vang âm

Con nên phải nhiếp kềm thân, tâm, ý

 

Tai là chủ, đừng nghe theo yêu quỷ

Tiếng tục thô, tiếng ô trược của ai

Hễ tai nghe, tâm thường động đó hoài

Người tu phải lắng lòng nghe Phật pháp

 

Nghe đạo lý, nghe những điều phù hạp

Nghe lời lành, lẽ phải để trau tâm

Nghe pháp mầu để tránh khỏi mê lầm

Nghe đạo đức hầu lo tu giải thoát

 

Những lời nói đắng cay và chua chát

Những lời ru quyến rũ bảo khuyên con

Thì con nên gìn giữ dạ sắt son

Thà chết sạch còn quý hơn sống trược

Đời vật chất của Ma vương trái ngược

Dùng đủ lời, đủ lẽ kéo lôi con

Con muốn tu cho Phật quả vuông tròn

Dùng gươm huệ lìa tiêu thinh sắc

 

Thì đạo quả, con mới mau chứng đắc

Về Niết-bàn an hưởng cảnh yên vui

Đời của con đâu còn bị lấp vùi

Sanh tử mãi, xuống lên đầy đau khổ

 

TỶ: Phần lưỡng tỷ, hương trần hay cám dỗ

Mùi thơm tho, êm dịu mết mê trần

Lòng dục sanh, tâm trí bị bao quanh

Hương bát ngát, thả hồn bay phưởng phất

 

Bị cạm bẫy của miếng mồi vật chất

Ngửi mùi trần rồi lại mến mùi trần

Cả đời con phải chịu khổ tấm thân

Nên con phải hướng về mùi đạo lý

 

Mùi giải thoát mới là mùi cao quý

Tiếng danh thơm, lưu sách sử muôn đời

Giới tinh nghiêm, người tán tụng khắp nơi

Định rốt ráo, chiên đàn thơm khó sánh

 

Huệ ngộ đạt, Niết-bàn thơm cứu cánh

Vậy người tu là thơm với đạo lành

Ngửi mùi trần, còn vướng phải trược thanh

Ngửi mùi đạo mới là phương rốt ráo

 

Ngửi tâm trí càng thấm nhuần lý đạo

Ngửi mùi thơm của chư Phật ba đời

Ngửi pháp lành quyết thực hiện không rời

Ngửi Thánh chúng để làm gương mô phạm

Con quyết tu, mũi cần nên kềm hãm

Ngửi bên trong hơn là ngửi bên ngoài

Ngửi mùi trần, con đừng để đắm say

Bờ giác ngạn sẵn chờ con bước đến

 

THIỆT: Phần thiệt lưỡi, các vị trần ưa mến

Đồ ngọt ngon, béo bổ, đắng, chua, cay

Nếm đôi lần là tập nhiễm đắm say

Muôn đời kiếp mãi trầm luân biển khổ

 

Người đạo đức ở không cần yên chỗ

Ăn chẳng màng mỹ vị với cao lương

Mặc vải bô chằm khiếu cũng bình thường

Khi bịnh hoạn dùng thuốc men thảo mộc

 

Những chân lý, con cần nên tìm học

Việc của người đừng đâm thọc đôi bên

Ráng cẩn ngôn, cẩn hạnh cho thường bền

Thốt ra tiếng không làm sao lấy lại!

 

Một tiếng chánh, muôn đời lưu tồn mãi

Một tiếng nhơ, bia sử vẫn ghi hoài

Lưỡi dẻo mềm, nói sao phải êm tai

Đừng thô lỗ, cộc cằn hay rủa chửi

 

Đời tội ác đều cũng do cái lưỡi

Thích ăn ngon, béo bổ mãi càng nhiều

Thốt ra lời dường ngọn lửa đốt thiêu

Bao kẻ khác phải nhào lăn ngã gục

 

Nay Thầy khuyên các con nên câu thúc

Cả thân, tâm, trí, tánh được trọn lành

Nếm vị mùi đạo lý mới cao thanh

Đường giải thoát mới hầu mong bước tới

THÂN: Còn thân xúc, cố kềm thâu, con hỡi!

Nó ưa ham vật dục, mát, ấm êm…

Trắng, mập, tròn, thân huyễn, vóc lớn thêm

Gây tội lỗi chập chồng, con có biết…?

 

Thân vui sướng là xác thân ác nghiệt

Thân vui say càng tạo tội tày trời

Thân phong lưu càng khổ sở tơi bời

Thân giả tạm, con đừng nên mến quá

 

Mượn xác thân để trau dồi đạo quả

Quả viên thành, thân chẳng có ra chi

Xác thân là do tứ đại hợp ly

Hay ngũ uẩn, tùy nhơn duyên cấu tạo

 

Thân gốc khổ, chính thân là quả báo

Bởi có thân mới nhiều nỗi gian truân

Bởi có thân mới buồn, giận, vui, mừng

Hay cười khóc đều do thân xúc đối

 

Xét huyễn thân toàn vi trùng kết khối

Thật là nhơ, nhơ chi chẳng sánh bằng

Lớp da ngoài bao phủ thấy đẹp chăng?

Trong chất chứa, ẩn tàng đầy ô uế

 

Chỉ Pháp thân mới là thân đáng kể

Hay Kim thân mới bất hoại trường tồn

Và Hóa thân là thân của Thế Tôn

Tam thân báu, con cần nên điêu luyện

 

Ý: Về ý thức, Thầy dùng lời nhủ khuyến

Con bền lòng, chớ loạn tưởng vọng tâm

Luyến trần ai làm phải chịu thăng trầm

Sanh tử mãi, biết đời nào ra khỏi?

Ý móng dục, ý thường hay tìm tỏi

Ý phan duyên, ý chạy nhảy leo trèo

Con quyết tu, chớ dong ruổi chạy theo

Dùng huệ trí đoạn lìa tâm phóng khứ

 

Lời Phật dạy: Chúng sanh thường sanh tử

Tại vì sao? Tại ý dục tánh phàm!

Tại vì sao? Tại tâm nhiễm mến tham!

Theo danh lợi, sắc tài cùng xúc pháp

 

Bởi cố chấp nên ý không phù hạp

Mới tạo gây oán hận với thù hiềm

Con quyết tu phải thúc liễm cột kềm

Cả ý mã tâm viên cho chắc chắn

 

Ý ba nghiệp từ xưa đà tạo sắn

Nào tham lam, sân giận với si mê

Nên tử sanh, oan nghiệp lắm nặng nề

Nay tỉnh giác, sớm trở về chơn lý

 

Thầy thương xót nên Thầy khuyên nhắc kỹ

Thành Phật Tiên, Hiền Thánh cũng do tâm

Tâm ý không sai biệt với mê lầm

Chí chơn vọng, giác mê là ma Phật

 

Này con hỡi, cạm bẫy, mồi vật chất

Và lợi danh, tài sắc kéo lôi con

Thầy thấy con với tâm trí còn non

E khó tránh sức thôi miên ma dục

 

Đêm thanh vắng, Thầy mượn cây ngòi bút

Mảnh giấy này để tạm dệt vần thi

Hầu khuyên con ráng tu sớm kịp kỳ

Kẻo trễ muộn chuyến đò qua bỉ ngạn

Con hữu phúc được nghe qua Thầy giảng

Lời kim ngôn ngọc ngữ dạy răn con

Con con con, hãy gìn dạ sắt son

Để khỏi phụ công ơn Thầy chỉ giáo.

 *** 

Thương con, Thầy dạy đôi lời

Con nên tỉnh ngộ kịp thời lo tu…

Cảnh đời đen tối mịt mù

Chúng sanh vướng phải ngục tù thế gian

Mải mê trong giấc mộng tràng

Tưởng đâu là cõi Tây phang chốn này

Nghiệp trần cứ mãi tạo gây

Hết sanh rồi tử biết ngày nào ra

Lòng từ đau đớn xót xa

Mượn dùng bút mực dệt ra thơ này

Khuyên con tu sớm chớ chầy

Đời gần mạt kiếp hội này con ơi!

Bao nhiêu quả nghiệp cộng nhồi

Không tu chắc chắn làm mồi quỷ ma

Tu nhờ phước đức chóng qua

Ăn chay giữ giới, yêu tà nể kiêng…

Nhờ ân Phật, Thánh, Thần, Tiên

Từ bi gia hộ người hiền vẹn an…

Thầy phân chỉ dạy rõ ràng

Con nên ghi tạc lời vàng Thầy khuyên.

 

    Chia sẻ với thân hữu: