Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Tứ kệ tĩnh tâm

 

tuketinhtam-A

TỨ KỆ TĨNH TÂM

Lời giới thiệu

(Nhân kỳ in lại năm 1994 – PL. 2538)

Thái tử Tất-đạt-đa đản sinh năm 623 trước Tây lịch tại vườn Lâm-tỳ-ni, thành Ca-tỳ-la-vệ, xứ Ấn Độ. Lớn lên giác ngộ cuộc đời vốn vô thường, khổ não, vô ngã, bất tịnh… Thái tử vượt hoàng thành vào rừng sâu, xuất gia tầm đạo, tu tập chứng quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác thành Phật, được môn nhơn đệ tử hằng niệm danh hiệu: “Nam-mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật”

Sau 80 năm hiện thân, tu khổ hạnh, hành đạo, hoằng pháp độ sanh, Ngài nhập diệt. Từ đó giáo pháp của Ngài dần dần toả rộng khắp năm châu.

Đạo Phật du nhập vào Việt Nam rất sớm, từ những thế kỷ đầu Tây lịch, và thấm dần, thấm dần, bàng bạc đến nay gần cuối thế kỷ hai mươi. Phật giáo Đại thừa phát triển ngày càng bén rễ sâu đậm trong lòng quê hương dân tộc.

Đến giữa thập niên 1940 – 1950, Tổ sư Minh Đăng Quang khai sơn hình ảnh nhà Du Tăng Khất Sĩ tại miền Nam Việt Nam, được xem như một hệ phái Phật giáo biệt truyền, đặc thù, chỉ có ở miền Nam Việt Nam: Hệ phái Khất Sĩ. Nhưng điều kém duyên cho hàng môn đồ là không đầy mười năm sau, Tổ sư vắng bóng (1944 - 1954).

Từ năm 1955 đến năm 1975, chư Tăng Ni Khất sĩ nối tiếp gương hạnh Tổ Thầy, hoằng dương chánh pháp khắp vùng đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, lên miền Đông Nam Bộ rồi đi suốt miền Trung Duyên Hải và Cao Nguyên, với hạnh nguyện:

Một bát cơm ngàn nhà         (Nhất biều thiên gia phạn

Thân đi muôn dặm xa           Cô thân vạn lý du

Muốn thoát vòng sanh tử     Dục cùng sinh tử lộ

Xin độ tháng ngày qua          Khất hóa độ xuân thu)

Và từ đó:

Một cành mà nở trăm hoa

Bóng y bát đẹp quê ta tự rày

Chân truyền Khất Sĩ là đây

Bóng xưa với lại hình này dặm không!

Buổi đầu, một ngôi tịnh xá rồi mười ngôi, trăm ngôi. Chư Tăng Ni xuất gia cũng vậy - một vị, mười vị, rồi trăm vị, ngàn vị. Tín đồ cư sĩ tại gia thì lại càng đông hơn – hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn, hàng muôn, hàng triệu v.v…

Trong giới Tăng Ni, có người xuất gia tu học, hành đạo rồi đi trọn cuộc hành trình cho đến ngày công viên quả mãn, đạo nghiệp rạng ngời mãi mãi. Nhưng bên cạnh cũng có rất nhiều vị rơi vào trường hợp “bán đồ nhi phế”. Dù ở hoàn cảnh nào, các vị cũng đều khả dĩ ít nhiều có một dấu ấn lưu lại rất thân tình đạo vị trong lòng Tăng tín đồ thân thương. Đó là những bài kệ pháp được các vị viết nên từ những cảm khái hưng phấn trên bước đường hành đạo. Họ sáng tác nhiều thể loại: Lục bát, Song thất lục bát, Thất ngôn tứ tuyệt, hay Thất ngôn bát cú hoặc Bát ngôn trường thiên v.v… Điểm chung nhất mà các tác giả gặp nhau là ít khi họ ký tên hay bút hiệu của mình ở cuối bài thơ mà thường hay đề “Một vị sư Khất Sĩ”.

“Chim bay không lưu dấu”, đó cũng là dấu ấn chung của các vị đạo sư, thiền sư và hành giả học nhơn thời xưa cũng như thời nay trong giáo pháp Đức Phật.

Sưu tầm lại những tấm gương sáng, những lời khuyến thiện hay từ những tấm lòng, những tâm đạo nhiệt thành trong sáng làm nên nhiều bài thơ kệ đạo lý của các thế hệ trên trước đi qua lưu dấu lại cho các thế hệ đi sau quả nhiên là điều chẳng những nên làm mà còn phải cố gắng làm liên tục, càng nhiều càng tốt.

Trong quá trình sưu tập, chọn lọc lại, chúng tôi xin sám hối cùng chư vị tác giả là có mạn phép giảm bớt một số bài không còn phù hợp tính “cơ lý” trước dòng thời gian. Mong rằng chư vị tác giả và Tăng Ni Phật tử độc giả rộng tình lượng thứ cho.

Thiết tưởng tập kệ pháp khuyến tu khuyến thiện này sẽ ít nhiều là món ăn tinh thần Pháp bảo đầy đạo vị an tịnh đối với Tăng Ni tín đồ Phật tử trên đường tu tập và hành đạo.

Cầu nguyện sự hỷ lạc tinh tấn đến với mọi tâm hồn những người con Phật hữu duyên.

Cẩn bút

Sa-môn GIÁC TOÀN

CHÂN NGÔN

Tự cao, Ngã mạn, Ỷ lại, Tham gian và Ái nhiễm

là liều thuốc độc đưa người đến chỗ chết.

Nóng nảy, Đua tranh, Thù hiềm, Ganh tị, Độc ác

là nấc thang dắt người xuống hố địa ngục.

Xu hướng, Dị đoan, Tà kiến, Ái dục và Si mê

là nguồn gốc của sự luân hồi sanh tử.

Từ bi, Hỷ xả, Bác ái, Khoan dung…

là giọt mưa cam lồ nhuần gội.

Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục và Tinh tấn…

là diệu dược cứu nguy tâm hồn sa đọa.

Thiền định, Trí huệ, Giải thoát và Chơn như…

là nấc thang lên đến Niết-bàn tột đỉnh.

Mỗi người có sẵn đèn lòng,

Tự mình soi lấy, chớ trông tầm ngoài.

Cũng đừng ỷ lại vào ai,

Phật, Tiên, Hiền, Thánh, chính ngay tự mình.

Pháp sư Giác Nhiên

PHẢI CHĂNG?

Tiếng lòng giục thúc thương nhân loại

Mượn ngòi bút mực dệt thành thơ?

Lưu kỷ lời vàng trong vạn kỷ

Thế nhân khó gặp kẻ siêu nhân?

Thuốc đắng khó dùng, mau hết bịnh

Mực tàu đau gỗ, lợi nhân sinh?

Sự thật trở về theo lẽ thật

Lời ngay, nói phải thật cho ngay?

Giải mở nỗi lòng, phiền não hết,

Phân rành lý đạo, chỉ tu chơn?

Pháp sư Giác Nhiên

    Chia sẻ với thân hữu: