CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Kính dâng hương hồn Mẹ

 Khăn tang trắng, nhuộm bầu trời hoang lạnh

Mẹ mất rồi! Con trẻ biết tìm đâu?

Trong lòng con chất chứa nỗi thương sầu,

Sự hụt hẫng phủ vây hồn trống vắng!

 

Giọt lệ tủi dâng trào môi mặn đắng…

Mẹ mất rồi! Con trẻ biết tìm đâu?

Trách Hoá Công sao lại quá cơ cầu

Đã sum hợp sao bày tuồng ly biệt?

 

Tâm trĩu nặng bi thương và nuối tiếc

Mẹ mất rồi con trẻ biết tìm đâu?

Chia ly kia ai đắp luỹ xây lầu?

Muốn phá bỏ thành sầu càng miên viễn.

 

Di ảnh Mẹ đang rạng ngời hiển hiện

Mà với con sao cách biệt muôn trùng

Sắc thương hờn ảm đạm cả không trung

Là sự thật không phải là mơ ảo!

 

Là Phật tử, con thấm nhuần lẽ đạo

Sao vẫn buồn nhói buốt dạ Mẹ ơi!

Khổ phân ly có sẵn tự bao đời

Thành trụ hoại nỗi đau từ muôn kiếp!

 

Xoay chuyển mãi để nghe hờn tan hiệp

Lệ nghẹn ngào con tiễn Mẹ đi xa

Từ hôm nay trong cảnh giới Ta Bà

Con thật sự sống cảnh đời côi cút.

 

Con thật sự mất đi nguồn hạnh phúc

Có Mẹ yêu kề cạnh ở trong đời

Cả tâm hồn lạc lõng đến chơi vơi

Nghe trống trải không có gì bù đắp.

 

Con khắc khoải giữa cô đơn tràn ngập

Mà quên câu: “Vạn vật tính vô thường”.

Phước gieo trồng là nguồn vốn tư lương

Mẹ nay hẳn an nhàn nơi cõi Phật.

 

Vui giải thoát chính là vui chân thật

Mong Mẹ về chốn cực lạc bình yên

Được nghỉ ngơi hưởng sữa pháp cơm thiền

Không hệ luỵ đến dòng đời sanh tử.

 

Chốn Tịnh Độ tiến tu cùng bạn lữ

Không ưu phiền tâm trí nhẹ thảnh thơi

Khỏi bệnh đau hành hạ xác thân Người

Đài sen báu trang nghiêm màu tự tại.

4-6-2013

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: