Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Vu Lan nhớ mẹ

 

Đã mấy thu qua mẹ vắng nhà

Chim thôi ngừng hót khúc hoan ca

Con thơ nhỏ dại ngây ngô khóc

Cha cũng rưng rưng mắt lệ nhòa.

 

23 tháng 7 lễ đưa tang

Ba đứa con thơ mắt lệ tràn

Cha ngồi yên đó nhìn mẹ nghỉ

Mắt buồn ươn ướt lệ thấm mi.

 

Chị cả thương em mất mẹ rồi

Một mình gánh vác việc chăn nuôi

Cho cha bớt nhọc thôi thao thức

Đêm em yên giấc ngày an vui.

 

Thằng út ngây thơ hai tuổi đời

Vẫn luôn tinh nghịch lại ham chơi

Lâu lâu thấy vắng người mẹ yếu

Buột miệng em thốt mẹ đâu rồi?

 

Thương chị thương em con thương mẹ

Thương cha thương bác đời gian lao

Làm sao cho trọn được chữ hiếu

Đau thắt tim con những chiều chiều.

 

Rồi mỗi năm qua, ngày lại tới

Cha gửi ba đứa cho bác nuôi

Bác thương các cháu mồ côi mẹ

Chăm lo các cháu bảy năm trời.

 

Hằng năm mỗi độ mùa thu rơi

Là lúc lòng con thấy chơi vơi

Trên ngực cài lên bông hồng trắng

Buồn tủi than ôi mất mẹ rồi.

 

Mẹ ơi! Gọi mẹ khắp đất trời

Nỗi buồn con trẻ bao giờ vơi

Chơi vơi con khóc trong buồn tủi

Mười tuổi phải chịu đời mồ côi.

 

Đêm đêm ngồi nghe tiếng kệ kinh

Thức tỉnh tâm con bỗng giật mình

Công cha còn đó đời ghi tạc

Ơn bác sánh bằng ơn dưỡng sanh.

 

Con quyết tìm ra lối cho mình

Báo đáp công dày, ơn dưỡng sinh

Quyết nẻo ra đi tìm chân lý

Độ thoát mẹ hiền khỏi u minh.

 

Dìu cha ra khỏi đường sanh tử

Đưa bác tìm về ánh quang minh

Dương trần con nguyện tròn chữ hiếu

Đền đáp ân thâm, thậm nghĩa tình.

 

Rồi bước chân đi đến chốn này

Tiếng chuông văng vẳng thấu trời xanh

Mười bảy tuổi đời rời mái ấm

Tìm về theo ánh dạo từ bi.

 

Tóc xanh dứt bỏ duyên trần thế

Tơ lòng đoạn phủi kể từ đây

Ra vào cửa Phật ung dung đấy

Đời thoát tai ương kiếp đọa đày.

                       Kỷ niệm mùa Vu Lan - 2012

 

    Chia sẻ với thân hữu: