Giáo đoàn VI PGKS: Thượng tọa Giác Nhuận chia sẻ pháp thoại khai mạc khóa "Sống chung tu học" lần thứ 35 của Giáo đoàn

Tại Tịnh xá Ngọc Nhơn (xã Hàm Kiệm, tỉnh Lâm Đồng), sáng 29/04/2026 (13/03/Bính Ngọ), khóa “Sống chung tu học” lần thứ 35 của GĐ.VI PGKS đã chính thức khai mạc. Ngay trong buổi đầu tiên, TT. Giác Nhuận – Trị sự phó GĐ.VI PGKS, đã có thời pháp thoại khuyến tấn chư hành giả khóa tu, lấy nền tảng từ Chơn lý "Có và Không" của Tổ sư Minh Đăng Quang.

Mở đầu thời pháp, Thượng tọa đã dẫn dắt đại chúng trở về với cốt tủy giáo lý Khất sĩ thông qua tư tưởng “Có và Không” – một trong những Chơn lý căn bản, giải thích bản chất của vũ trụ và đời sống. Theo đó, “Có” và “Không” không phải là hai thực thể đối lập tuyệt đối, mà là hai mặt tương tức, tương nhập, nương nhau mà hiện hữu. Chính từ sự nhận thức sai lầm về hai khái niệm này mà con người rơi vào chấp trước, từ đó phát sinh phiền não và khổ đau.

Thượng tọa nhấn mạnh ba thành tố cấu thành cái “Có” trong vũ trụ. Trước hết là vạn vật – thế giới vật chất hữu hình, được kết hợp bởi tứ đại: đất, nước, lửa, gió. Tiếp đến là chúng sanh – phương diện tâm thức, ý niệm, dòng nhận biết liên tục không gián đoạn. Sau cùng là các pháp – bao gồm mọi hoạt động, lời nói, ý nghĩ, cũng như những quy luật vận hành của thế gian. Ba phương diện này đan xen, tương tác, tạo nên toàn bộ hiện tượng giới mà con người đang trải nghiệm.

Tuy nhiên, Thượng tọa khẳng định, toàn bộ cái “Có” ấy đều đang hiện hữu trong cái “Không” – một không gian bao la, vô tướng, không biên giới. Chính trong cái “Không” ấy, vạn vật sinh khởi, tồn tại và hoại diệt. Nhận thức được điều này giúp hành giả thấy rõ bản chất vô thường, duyên sinh của mọi pháp, từ đó không còn chấp thủ vào bất cứ hiện tượng nào là thật có, bền vững hay thuộc về “ta”.

Đi sâu phân tích tính chất tương đối của “Có” và “Không”, TT. Giác Nhuận nhận định: "Mọi sự vật tuy hiện hữu nhưng không mang tự tính cố định. Nghĩa là, chúng vừa là chính nó, nhưng đồng thời cũng không phải là chính nó, vì luôn biến đổi theo dòng nhân duyên. Chính sự biến đổi không ngừng ấy làm hiển lộ chân lý vô ngã, giúp người tu hành tháo gỡ mọi ràng buộc của 'cái tôi' và 'của tôi'."

Ứng dụng thiết thực vào đời sống tu học, Thượng tọa chỉ rõ, người hành giả cần nhận diện đúng cái "Có" nên giữ và cái "Không" nên buông. Tham - sân - si tuy hiện hữu nhưng thực chất là "Không", vì không mang lại giá trị chân thật, chỉ dẫn đến luân hồi khổ đau. Ngược lại, Giới - Định - Huệ chính là cái "Có" chân thật, tức nền tảng đưa đến an lạc và giải thoát. "Do đó, người tu cần nỗ lực giữ gìn và phát triển Giới - Định - Huệ, như giữ gìn gia tài quý báu của tự thân", TT. Giác Nhuận khẳng định.

TT. Giác Nhuận khép lại thời pháp bằng lời khuyến tấn chư hành giả, khẳng định: "Chơn lý 'Có và Không' không đơn thuần là một bài học lý thuyết, mà đây là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tuệ giác, giúp người Khất sĩ định hướng rõ ràng phương hướng tu tập trong khóa tu lần này và con đường tu tập đi đến giác ngộ, giải thoát".

 

Một số hình ảnh được ghi nhận: