CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Ý

 Con người cái ý vốn hai

Khi mừng, khi giận đổi thay không lường

Vội vàng khi ghét, khi thương

Khi vui vui ngất, khi buồn buồn hiu!

Muốn ưa, tạo sắm đủ điều

Rồi khi chê chán bỏ liều như chơi!

Pháp nương tương đối không rời

Do hai lẽ ấy, ý đời phát sanh

Dẫy đầy ngoại cảnh chung quanh

Càng nuôi tạo ý trưởng thành thêm lên

Thói đời càng nhiễm càng quen

Bụi đời càng đắm càng đen tinh thần

Nhiều năm chung lộn trong trần

Ý mình còn giữ riêng phần được đâu?

Chịu mang ảnh hưởng từ lâu

Ý căn thôi đã ăn sâu lắm rồi

Nếu ai nhận ý là tôi

Tức thì bị ý cuốn lôi luân trầm

Dắt đi theo nẻo lạc lầm

Đọa chìm vào cõi tối tăm mịt mờ!

Nghiệp nhơn tội quả bao ngờ

Biết chi phương hướng bến bờ là đâu!

Lướt theo ý dục mong cầu

Đèo cao băng vượt, biển sâu lao mình!

Con đường sinh tử, tử sinh

Ra vào lui tới thân hình đổi thay

Luân hồi trong cõi trần ai

Cũng vì cái ý chuyển lay không ngừng

Lên cao, xuống thấp vô chừng

Cũng vì cái ý lẫy lừng buông lung

Ý năng chế ngự oai hùng

Người người răm rắp phục tùng vâng theo

Nguồn đời nước chảy thuận chiều

Cảm thương cái bọt riu riu xuôi dòng!

Mấy ai cưỡng ý, nén lòng

Vượt nguồn dục vọng, thoát vòng muốn ham

Tịnh tâm bớt nói, ngưng làm

Lần lần nhập Thánh, siêu phàm từ đây

Đừng lòng cố chấp riêng tây

Cũng đừng tính có ý này ý kia

Ta người đừng tính phân chia

Có không đừng tính, đoạn lìa hai bên

Như thường, như vậy, như nhiên

Như như chẳng động không thiên, không dời

Sự duyên thì đạo khác đời

Lý chơn đời đạo không rời, không xa

Chấp không chấp có rày rà

Đến khi vô chấp mới hòa thuận nhau

Sao sao thôi cũng là sao

Sự chi cũng vậy, thế nào cũng xong!

Tâm không vạn sự đều không

Tâm chơn vạn pháp thảy đồng quy chơn

Học đòi theo bậc thánh nhơn

Phải trừ tâm vọng mới huờn bổn nguyên

Vọng tâm là ý tư riêng

Thất tình lục dục một tên khác gì

Thường nên kiểm soát hành vi

Khi ăn, lúc nói, đứng, đi, ngồi, nằm

Đừng cho vọng ý phóng tâm

Phải nhờ giới luật buộc cầm khít khao

Tuy không thấy ý chỗ nào

Nhưng khi động tác ý xao ra ngoài

Nếu ai thiền định hoài hoài

Ấy là ý mã bị cai trị rồi

Bằng ai giãi đãi buông trôi

Trách sao ý mã chẳng lôi xa đường

Vậy nên hãy ráng kềm cương

Giờ giờ, phút phút phải thường soi tâm

Lặng lờ giữ vẻ trầm ngâm

Tánh dè dặt kín, nết đằm thắm nghiêm

Luôn luôn đôi mắt phải kềm

Đừng hay nhìn liếc kiếm tìm chi chi…

Ngó ngay xuống bước chân đi

Ngó vào tâm trí luôn khi không rời!

Lỗ tai phải để thảnh thơi

Chớ ham nghe ngóng tiếng lời ai ai…

Nghe kinh, nghe pháp, nghe bài

Nghe vào tâm trí đặng hay sửa mình

Mũi thường phải ngửi mùi thanh

Ấy mùi đạo lý thơm lành hương đưa

Ngửi lâu càng mến càng ưa

Ngửi lâu tâm trí để người nhiễm ô!

Lưỡi dầu phải nếm vị thô

Cũng đừng chê trách, thích đồ cao lương

Nếm là nếm vị chơn thường

Nếm bằng tâm trí tỏ tường nghiệm suy

Thân như xúc đối thức chi

Tay chân kềm chế trong khi đụng sờ

Sờ thiên lý, nắm huyền cơ

Sờ chừng tâm trí xem hờ kẻo quên

Ý đừng vọng tưởng rối ren

Thường năng quán xét nhơn duyên tao phùng

Tưởng suy tham cứu tột cùng

Tưởng gom tâm trí tập trung điển lành!

Phàm trong sự thể tu hành

Đừng buông cái ý tung hoành tự do

Bước đầu bổn phận làm trò

Cả thân tâm trí dâng cho người thầy

Mặc người uốn nắn chuyển xoay

Đặng mình diệt hẳn riêng tây ý xằng

Sống chung Giáo hội chư Tăng

Không còn tư ý mới năng thuận hòa

Đừng làm trái ý người ta

Cũng đừng tự ý kiêu sa của mình

Mới mong thật hiện hòa bình

Nhờ nơi giáo pháp chương trình in khuôn

Chẳng ai ý lộng tâm buông

Mỗi người nắn đúc tròn vuông thành phần

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: