Khóa BDĐH lần thứ 11 (2026): Đại đức Minh Phú chia sẻ tâm tình với người mới bước vào cửa đạo

Với những lời tâm tình gần gũi, như một người đi trước nhẹ nhàng nhắc nhở người đi sau về những bước chân đầu tiên trên hành trình học đạo, chiều 28/07/2026 (15/06/Bính Ngọ), trong khuôn khổ khóa BDĐH lần thứ 11 tại Pháp viện Minh Đăng Quang (phường Bình Trưng, TP.HCM), ĐĐ. Minh Phú đã có buổi chia sẻ thân tình với chư hành giả Sa-di, Sa-di-ni, Tập sự và cư sĩ thuận pháp. Từng câu chuyện, từng lời khuyên đều đi đến một mục tiêu duy nhất, đó là học cách chuyển hóa chính mình.

Đại đức mở đầu bằng một điều tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng: “Bước ra khỏi gia đình để vào chùa chỉ mới là sự khởi đầu của đời sống Phạm hạnh. Việc cạo tóc, khoác y, hay tham gia thời khóa… không tự thân làm nên một người tu. Chúng ta phải mỗi ngày biết học cách buông bớt bản ngã, tập sống trong khuôn phép của đại chúng, biết lắng nghe, biết nhẫn nhịn và biết sửa đổi những tập khí đã được nuôi dưỡng từ nhiều năm của đời sống thế tục, đó mới là hành trình thực sự của đạo lộ giải thoát”. Cũng bởi vậy mà theo Đại đức, những năm đầu xuất gia không phải là thời gian để cố gắng chứng tỏ mình hiểu nhiều giáo pháp, hay mong muốn trở thành một người đặc biệt, mà là giai đoạn tập làm một người đệ tử chân thành, biết học hỏi và biết tiếp nhận sự chỉ dạy của Tổ Thầy, cùng huynh đệ.

Từ những trải nghiệm thực tế trong đời sống tu học, Đại đức cũng chia sẻ, không ít người bước vào cửa đạo với hình dung về một ngôi chùa chỉ toàn sự an yên, nơi mọi người luôn hòa thuận và mọi việc đều như ý. Thế nhưng, khi đối diện với những khác biệt trong sinh hoạt, những lời nhắc nhở, những quy định nghiêm túc, hay những va chạm rất đời thường, nhiều người bắt đầu dao động. Qua đó, Đại đức nhẹ nhàng nhắn gửi chư hành giả: “Tịnh xá không phải là nơi để mọi hoàn cảnh đều thuận theo ý mình, mà là môi trường giúp mỗi người, khi bước chân vào đạo, nhận diện chính cái tâm luôn muốn mọi việc phải vừa ý. Nếu chỉ có thể tu tập khi mọi điều đều thuận lợi thì hành giả vẫn chưa thật sự học được ý nghĩa của sự tu hành. Chính những điều trái ý, những thử thách trong đời sống đại chúng mới là cơ hội để rèn luyện sự nhẫn nại, khiêm cung và trưởng dưỡng nội lực”.

Nói về giá trị của oai nghi trong đời sống xuất gia, ĐĐ. Minh Phú chỉ rõ, oai nghi không phải là hình thức để người khác nhìn vào đánh giá, càng không phải là sự kiểu cách bên ngoài, mà chính là phương pháp giúp người tu nuôi dưỡng chánh niệm trong từng cử chỉ nhỏ. “Từ cách đi, đứng, nằm, ngồi, lời nói, cách dùng cơm, ứng xử với huynh đệ cho đến sự cung kính đối với bậc Trưởng thượng, tất cả đều là những bài học thực tập để người tu tập cách làm chủ chính mình. Một người chưa thể gìn giữ những cử chỉ nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày thì cũng khó có thể điều phục được những vọng tưởng vi tế trong nội tâm. Bởi vậy, trước khi học những điều lớn lao của giáo pháp, người mới xuất gia cần học cho được sự đoan nghiêm nơi thân, khẩu và ý”, Đại đức giảng giải.

Bên cạnh đó, Đại đức cũng khuyến tấn các hành giả trẻ đừng quá bận tâm tìm kiếm một vị trí, hay vai trò nào trong Giáo hội, bởi điều cần thiết nhất trong những năm đầu không phải là trở thành ai, mà là học cách trở thành một người đệ tử tốt: biết lắng nghe, biết học hỏi, biết nhận lỗi và sẵn sàng làm những công việc bình dị nhất trong đại chúng. Khi sự tu tập đủ chín muồi, vị trí của mỗi người sẽ tự nhiên được xác lập bằng chính đạo hạnh và phẩm chất của mình. Đồng thời, Đại đức cũng nhắc nhở về những lời góp ý của bậc Thầy, hay huynh đệ: “Lởi nhắc nhở, hay thậm chí la rầy, không phải để làm khó người mới, mà là những cơ hội quý báu giúp mỗi người nhận ra những góc khuất nơi chính mình. Ai cũng từng có những ngày đầu còn nhiều vụng về và thiếu sót, thế nhưng điều đáng quý là dù mắc lỗi vẫn biết lắng nghe, biết hổ thẹn và chân thành sửa đổi sau mỗi lần được nhắc nhở. Vậy, điều đáng quý ấy là gì? Chính là hạnh khiêm cung”.

Khép lại buổi chia sẻ, Đại đức gửi gắm một thông điệp giản dị nhưng đầy ý nghĩa: “Mỗi người đến với con đường xuất gia đều mang trong mình một chí nguyện đẹp, nhưng theo thời gian, chí nguyện ấy đôi khi lại bị che khuất bởi những chuyện rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Vì thế, mỗi khi tâm có dao động, hãy lặng lẽ quay về tự hỏi: ‘Ngày đầu tiên mình bước vào cửa đạo là vì điều gì?’. Khi còn giữ được câu trả lời ấy, tức là người tu sẽ vẫn còn giữ được ngọn lửa của tâm ban đầu”.

 

Một số hình ảnh được ghi nhận: