CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Cư sĩ

CƯ SĨ

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. TUYẾT LIÊN chuyển thơ 

 ---o0o---

GIÁO HỘI TĂNG GIÀ  DU TĂNG KHẤT SĨ

Chúng tôi khất sĩ du tăng,

Sống theo Chơn lý lẽ chung muôn loài.

Không chia chủng tộc thú người,

Không phân giai cấp Phật trời, hèn sang.

Mục đích chính đã và đang

Hướng đến giải thoát hoàn toàn mực trung.

Chánh đẳng chánh giác trung dung

Không vì nhỏ hẹp buộc mình phiền ưu.

Vậy nên Phật dạy giới điều,

Tăng không chỗ trụ vân du ta bà.

Không thâu bổn đạo riêng ta,

Xin với tất cả mọi nhà mọi nơi.

Vừa đem sự học giúp đời,

Để được kinh nghiệm từ nơi thực hành.

Giúp cho tất cả chúng sanh,

Mà mình cũng được chóng thành toàn năng.

Trường học cuộc đời phải chăng,

Có đủ nhiều lớp, nhiều phần khác nhau.

Dắt lần từ thấp đến cao,

Từ ác đến thiện, cùng nhau tiến dần.

Giáo pháp Khất sĩ du tăng

Niết bàn tối thượng pháp hành cao thâm.

Người được đến đây đã từng,

Trải qua nhiều kiếp học cùng với nhau.

Tông giáo, môn phái, pháp nào,

Cũng đều ích lợi nâng cao tâm lành.

Giáo hội Tăng già tịnh thanh,

Sau sự tập học pháp lành cư gia.

Giới, định, huệ hạnh Thích Ca,

Những ai chí nguyện ly gia cần cầu,

Chư Tăng không bỏ người nào,

Nếu như giữ được quy điều luật răn.

Thuyền giáo hội hiệp hòa tăng,

Không thâu nhận kẻ kém căn đông nhiều.

Trường vũ trụ với mục tiêu,

Chúng sanh các lớp càng nhiều, càng hay.

Dắt người từng bực, từng bài,

Khéo khuyên nhắc dạy đường ngay nẽo lành.

Giải thoát từng lớp tiến dần,

Đến sự giải thoát hồng trần thảnh thơi.

Mà thiết tưởng nghĩ mỗi người,

Không ai muốn trói buộc người làm chi.

Làm trở ngại trên đường đi,

Trễ nải cuộc tiến hóa khi chung đường.

Khất sĩ một lớp trong trường,

Không chia, không hiệp con đường trung dung.

Chư Tăng sống với lẽ chung,

Bình đẳng tất cả để cùng với nhau.

Học, dạy để tránh khổ đau,

Giải thoát yên tịnh mong cầu rảnh rang.

Dứt nghiệp xa hẳn của tiền,

Không chú ý đến các duyên bên ngoài.

Cư gia hộ pháp các Ngài,

Hộ cho thực phẩm ăn chay thông thường.

Cốc lều tranh lá tạm nương,

Chăn áo bô vãi, thuốc thường cỏ cây.

Để không bị đời chê bai,

Nhiễm ô vật chất, đắm say bạc tiền.

Biếng nhác lánh đời ẩn dương

Hoặc mượn tướng đạo hay phường giả danh.

Về trật tự xin sắp dùm,

Chỗ nơi thanh tịnh cho tăng hành thiền.

Đồng thời có chỗ qua đêm,

Che mưa đở nắng giữa miền nhân gian.

Được vậy chư Tăng sẽ thường,

Tới lui chỉ dạy con đường tu tâm.

Rất xin đa tạ tri ân,

Chúc cầu nhẹ nghiệp bước chân lên thuyền.

Nương chúng Tăng để được duyên,

Hiệp hòa chung sống nơi miền tây phương.

Kính xin kíp kíp liệu lường,

Đoàn Du Tăng nán đợi người hiền bước lên.

TẠI TỊNH XÁ

Tịnh xá mở cửa mỗi ngày,

Từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều.

Ngoài giờ thuyết pháp giảng kinh,

Hoặc có sự việc thình lình mới đi.

Thiện nam, tín nữ, chư ni,

Có đến xin ở nhà ngoài nghĩ chân.

Trẻ em, nam nữ riêng phần,

Ăn mặc kín đáo áo quần trang nghiêm.

Không nên phá giởn luồng tuông,

Cốc tăng chớ đến, chiếu riêng chớ ngồi.

Đưa đồ xin chớ trao tay,

Chứng minh có sự chạm tay chú nguyền.[1]

Xin đừng ra lệnh bảo rầy,

Cười cợt lớn tiếng, khiến sai mọi người.

Ni cô phải từ bốn người,

Tín nữ phải có hai người mới vô.

Không quá hai tiếng đồng hồ,

Cũng đừng đưa gởi giấy tờ nhắn tin.

Thiện nam gần Tăng học hành,

Tín nữ học hỏi tu hành theo ni.

PHẬN SỰ CỦA PHẬT

Buổi mai Đức Ngài ngự đi,

Trì bình khất thực, trưa thì độ cơm.

Buổi chiều Ngài thuyết pháp chơn,

Hoàng hôn lúc Phật vì Tăng giáo truyền.

Canh khuya đáp vấn chư thiên,

Canh năm xem xét nhân duyên mọi người.

PHÉP CƯ SĨ

Tam tụ (gom hiệp sống chung):

1.  Dứt các điều ác.

2.  Làm các điều lành.

3.  Từ bi tế độ tất cả chúng sanh.

Lục hòa (yên vui hòa nhã):

1.  Thân cùng nhau hòa hiệp ở chung

2.  Miệng không tranh đua cãi lẫy.

3.  Ý ưa nhau không trái nghịch.

4.  Giới luật đồng cùng nhau tu theo.

5.  Kiến thức riêng chỉ giải cho nhau.

6.  Lợi quyền chia đồng với nhau.[2]

                    ---o0o---

1.      Nhơn loại, nhơn đức, nhơn từ,

Lòng nhơn ban rãi đức từ thi ơn.

Hột giống người là lòng nhơn,

Hột giống Phật, biết, giác chơn tỏ tường.

Người là nấc thang thiện lương,

Cao hơn cõi ác thú, đương dưới lầy.

Bước đầu giới sát cấm ngay,

Nói hẹp sống với tâm người thuần lương.

Giáo lý trăm năm chủ trương,

Nương theo vật chất biết thương gia đình.

2.      Chư thiên là trí thiện lành,

Người học đạo lý  được thành chư thiên.

Giáo lý ngàn năm cao trên,

Là nấc thang thiện hơn trên loài người.

     a. Dục giới lòng còn muốn ham

Bậc trì năm giới của hàng cư gia.

Không sát, không trộm, dâm tà,

Nói dối, uống rượu cùng là chất say.

Mỗi tháng ăn chay sáu ngày,

Về theo Tam bảo ở ngoài tập tu.

     b. Sắc giới lấy thiện làm đầu,

Trì giữ tám giới nhịp cầu cư gia.

Hết dâm, hết dục, ở nhà (chùa),

Nương theo tam bảo tại gia tu hành.

     c. Vô sắc giới chấp không không,

Giữ mười giới, ăn ngọ chay, không tiền,

Cất cốc một mình ở riêng,

Hết dâm, hết dục, cắt duyên hồng trần.

3.     Dân xứ Phật cận sự gần,

Là người cư sĩ tập lần xuất gia.

Người giữ năm giới ở nhà,

Người giữ tám giới lân la sáng chiều.

Mười giới được ở ngày đêm,

Chỗ quy định là “nhà ngoài” cư gia.

                                  ---o0o---

Người không giới, áo quần đen,

Người một giới, mặc quần đen áo dài (trắng).

Năm giới, áo quần trắng tươi,

Áo đà quần trắng là người tập tu.

Áo quần đà mười giới như,

Người cư sĩ đang tập tu nhà ngoài.

Áo trung bình rộng và dài,

Đây áo trung đạo không ngoài (quy) định chung.

Tăng hai trăm năm mươi giới trung,

Ni ba trăm bốn tám giới cùng luật răn.

Y vàng bát đất hình tăng,

Bóng người giải thoát thế trần nương theo.

Người có nhân duyên được vào,

Cận sự Tam bảo theo sau hành trì.

     a. Người mới nhập đạo có khi,

Tới lui cõi thế gọi vì Nhập lưu.

     b. Nhất lai vẫn còn tới lui,

Một lần nhập thế, một lần vãng lai.

     c. Bất lai đoạn dứt duyên ngoài,

Xuất gia thọ giới chứng rày vô sanh.

Giác ngộ nhân duyên du hành,

Kêu là Duyên Giác pháp hành viễn ly.

Bồ tát giáo hóa truyền trì,

Thâu nhận đệ tử bát y thừa hành,

Như Lai quả giác viên thành,

Bảy đạo, bảy quả tu hành chánh chơn.

Bậc trí huệ đắc quả linh,

Thì gọi đắc quả tiến trình không sai.

Gồm hết sự lý trong ngoài,

Niết bàn rốt ráo nghĩ ngơi hoàn toàn.

Là sự kết quả vẽ vang,

Gọi là quả Phật dứt đàng tử sanh.

Đức Phật thể hiện tâm lành,

Thương độ sống với chúng sanh tinh thần.

Tự giác, giác tha, giác chân,

Thế  giới giáo lý muôn năm trường tồn.

Đừng ham danh lợi tình thương,

Mà phải khổ chết điên cuồng với nhau.

a.  Người không giới ở theo xứ không giới.

b.  Người một giới ở theo xứ một giới.

c.   Người năm giới ở theo xứ năm giới.

d.  Người tám giới ở theo xứ tám giới.

e.   Người mười giới ở theo xứ mười giới.

f.   Người 250 giới ở theo xứ 250 giới (là Tăng chúng). [3]

Như vậy hạnh phúc toại lòng,

Nhờ học giáo lý mà lòng vui yên.

Dữ theo dữ, hiền theo hiền,

Do giới nhiều ít, vui yên ít nhiều.

Chớ đừng quyến luyến với nhau,

Ở chung lộn xộn khổ đau tự mình.

Thiện ác chung một  gia đình,

Tu không tu, một xã hội cho mình khổ vui.

Trắng đen hai nẽo chia đôi,

Không hòa, không đạo, không vui thăng trầm.

Trong đời không giới ngăn ranh,

Hoặc giới khác bậc, đâu thành vua quan.

Cha con, chồng vợ chẳng an,

Mà là giặc nghịch, mình toan hại mình.

LỜI KHUYÊN CƯ SĨ

Cư sĩ học hiểu tiến trình,

Biết ra mục đích của mình là tu.

Chưa biết, đến biết cần tu,

Đã biết, cái biết đến hồi nghĩ ngơi.

Tối, sáng, đến yên lặng rồi,

Học trò dốt nát đến hồi cư gia,

Đến Tăng khất sĩ xuất gia,

Đến vô thượng sĩ tức là toàn năng.

Học ở nhà, học siêng năng,

Đến đi du học, tròn xong đủ đầy.

Của cải, quyến thuộc đổi thay,

Sắc thân giả tạm rốt rồi bỏ đi.

Chỉ còn tồn tại giác tri,

Học mới hết khổ, học thì hết mê.

Đời trường học lớn rất đông,

Chúng sanh tấn hóa không đồng với nhau.

Kẻ học trước, người học sau,

Bởi tất cả không thể nào học chung,

Một lớp, một bài pháp môn.

Một người chăm chỉ học hành siêng năng,

Chín người phá rối lăng xăng,

Hoặc chín người học, một toan hại đời.

Nên phải làm sao mười người,

Đều có sự học, để rồi biết thương.

Tất cả các lớp trong trường,

Mỗi lớp phải có nhiều ngăn, nhiều bài

Trên dưới thương kính hòa hài,

Tạo nên một cảnh đạo tràng thuần lương.

Ai học giỏi thì được yên,

Ai thi đậu trước là duyên của mình.

Trước dùng văn tự học kinh,

Sau hiểu chơn lý huyền linh nhiệm mầu.

Chứa pháp bảo, của cải giàu,

Giữ tâm chơn chánh đẹp sao cuộc đời.

Cùng nhau dứt bỏ chơi bời.

Dùng giới hạnh, chỗ ở nơi yên bình,

Từ bi làm quyến thuộc mình,

Để có cuộc sống an bình tự do.

Cuộc đời hôm nay học trò,

Giờ chơi đã hết, chăm lo học hành.

Thế giới mở cửa chiến tranh,

Học sanh bỏ học đấu tranh lu bù.

Bỏ đạo theo đời quên tu,

Rối khổ mệt nhọc cho dù giàu sang.

Nay là lúc phải bỏ tham (ham chơi),

Đi tìm học đạo tập làm học sinh.

Để có cuộc sống yên bình,

Tìm lại hạnh phúc cho mình, tha nhân.

Vào trường, trò phải học chăm,

Vượt qua các lớp dù rằng gian lao,

Tiến lên từ thấp đến cao,

Trãi nghiệm tuần tự, bài nào cũng thông.

Chớ nên chấp có, chấp không,

Ở mãi một lớp, chỉ xong một bài,

Giữ hoài mặt đất loài người,

Ngăn sự tiến hóa của người và ta.

Bởi vì giáo lý có ra,

Do nơi hoàn cảnh của ta, mỗi người

Nhân duyên trình độ tạm thời,

Không ai có thể theo người khác đâu.

Chính mình còn khác trước sau,

Bởi vì trình độ nâng cao khác thời,

Tự mình phản lại mình thôi,

Nên đừng áp bức, bắt người theo ta.

Cũng đừng cậy học kiêu xa,

Mong làm Thầy tổ, khi  ta vẫn còn

Là học trò, chưa giỏi giang,

Đừng đem tri thức để toan phục người.

Mà trị phục để làm gì ?

Càng học, càng dốt lấy gì hơn thua.

Đâu phải đánh đập giết đùa,

Hơn thì chưa chắc, kém thua nhận nhìn.

Ráng lo học, được hiền minh,

Chớ nói liều, không học mình vẫn hay.

Học bạn, khi chẳng có thầy,

Để cho sự học mỗi ngày thăng hoa.

Chọn người giám đốc tài ba,

Đức cao, trí sáng, nương mà học tu.

Mọi người nên hãy nhớ câu :

Bởi “đức mới quý, tài đâu được bền”.

Ráng lo tìm học đạo mầu,

Bỏ điều càn quấy, vui câu chơn thường.

Tập gìn giới hạnh kỹ cương,

Tạo một phong hóa trang nghiêm hiện tiền.

Có quy tắc, có chương trình,

Khác xa trẻ nhỏ, tạo nên thiên đường.

Phật quốc cảnh giới tây phương,

Cùng nhau chung lập, đạo trường sống chung.

Cho mai hậu được thành công,

Là người đáng sống của trong đời này.

Mỗi người phải biết chữ rành,

Mỗi người phải thuộc giới kinh Phật truyền.

Mỗi người tránh ác làm hiền,

Mỗi người phải học đạo thiền tự tâm.

Trò nào thầy nấy tự tầm,

Đừng chen lộn để não phiền cùng nhau.

Giáo nào lớp nấy đổi trau,

Môn nào bàn nấy cùng nhau hiệp hòa.

Mới mong tránh sự phiền hà,

Cơm nào canh nấy, áo da phân rành.

Đến bao giờ cả chúng sanh,

Học cao trí lớn mới thành hiền nhân.

Ta muốn dạy cả chung quanh,

Tốt hơn là để chúng sanh tự mời.

Ta người ai cũng học trò,

Phải nên xét kỹ để cho không lầm.

Chọn rồi xin hãy siêng năng,

Nên lo học tập đừng ăn chơi hoài.

Bỏ qua lêu lổng chơi bời,

Mới mong kết quả đến hồi thành công.

Khuyên người phật tử tinh cần,

Giữ giới tu tập định tâm một đường.

Đừng ngó qua lại không yên,

Xao động lớp học lỗi lầm không nên.

Thánh kia còn chẳng dám tin,

Huống ta người thế dám khinh chê người.

Thiện mới phải hơn ác thôi,

Hơn thua tranh cãi rốt rồi không hay.

PHÉP ĐỊNH TÂM CƯ SĨ

Muốn định thì phải chánh chơn,

Muốn chánh phải thiện biệt phân rõ ràng.

Muốn thiện phải trừ ác gian,

Không ác thì khỏi đa mang quả hành.

Muốn định trong sạch tịnh thanh,

Muốn tịnh thì phải vui mừng hân hoan.

Muốn vui tầm sát kỹ càng,

Có tầm sát hiểu lẽ chơn đạo đời.

Hết mừng rồi mới đến vui,

Hết vui mới đến tịnh rồi sạch trong.

Có tịnh sạch có định lòng,

Kẻ ác là khổ, bởi không định rồi.

Kẻ trí không định rối bời,

Có định dứt khổ, khổ rồi định tâm.

Nên gọi định đạo Niết bàn,

Chơn như giác ngộ là hàng thượng nhơn.

Định sau khi rối loạn tâm,

Chơn như sau vọng, mê lầm tỉnh ra.

Lìa loạn đến định an hòa,

Do nhờ chánh kiến nhận ra tỏ tường.

Có tầm sát là diệu phương,

Dùng giới ngăn ác theo đường thiện chân.

Giới ít nhiều, định giảm tăng,

Loạn là thất bại, ăn năn muộn màng.

Không ích lợi, ta chẳng an,

Sâu đeo vỏ trái mưa chan gió đùa.

Định như nằm giữa hột co,

Ngủ yên nghĩ  ấm ăn no khỏe nhàn.

Kêu là nhập định yên an,

Người ta ví giới luật hằng chở che.

Như vỏ trái bao bọc ngoài,

Thịt cơm trí huệ, định hay hột mầm,

Chơn như ngòi mộng Phật tâm,

Nghĩa giới định huệ, nuôi mầm chơn như.

Thực hành theo lộ trình như,

Tầm sát, hỷ, lạc, định từ đây sanh.

Muốn tầm sát phải thiện lành,

Thiện không rối khổ, tịnh thanh cõi lòng.

Có thì giờ quán xét xong,

Định hướng giải thoát, không mong sự đời.

Bước lên cảnh trí vui tươi,

Thanh nhàn, khoái lạc của người thiện nhơn.

Chẳng phải học giỏi, thông minh,

Mà thành công được khi mình chưa an.

Người ác nặng nề trái oan,

Bắt buộc phá hại, khổ nàn biết bao.

Không tự chủ thì làm sao,

Có được kết quả thanh cao như là.

Thiện là định, ác loạn tà,

Trí là hiểu trắng biết ra con đường.

Không bằng lời nói phô trương,

Chữ viết, thông thái biểu dương tài nghề.

Không phân chia thiện ác hề,

Làm ác phải chịu ủ ê đau sầu.

Có giới phát triển trí sâu,

Giới rào bảo vệ nhiệm mầu thuần lương.

Giới là nhà, lớp, là trường,

Học sinh ở đó an tường tâm linh,

Sẽ được học, trí huệ sinh,

Đến chỗ chí diệu, chí linh hoàn toàn.

Đường chơn lý rộng thênh thang,

Người hiểu chơn lý biết đàng tới lui.

Người mà có trí sáng soi,

Thấy ra các pháp hết hồi tríu tham.

Lục trần dứt bỏ không ham,

Không tham, hết ác thì làm Phật tiên.

Vả lại

1.      Tiền bạc vốn là không không,

Thú ăn trái lá, cổ nhân cuốc cày.

Tiền bạc không chỗ dùng xài,

Xem như sạn sỏi không hay cất dành.

2.      Ruộng đất cũng là không không,

Đất của nước lóng vốn không chủ quyền.

Cỏ cây người thú do duyên,

Sanh ra thì ở, chết liền ra đi.

Người sắp đến, kẻ lại đi,

Vốn không chủ tớ, rốt thì hoàn không.

Sau trước tấn hóa học hành,

Bước lên cảnh giới tinh thần không không.

Không ai mua của hóa công,

Dẫu có tham tiếc cũng không được gì.

3.      Của cải, tài nghệ chi chi,

Cũng là không có lấy gì khoe khoang.

Xưa hiền thánh sống thanh bần,

Tạm nuôi thân để trau tâm khỏe nhàn.

Thân thua kém, tâm giàu sang,

Người không hiểu, mãi lo toan giữ gìn.

Tôi tớ, xác thịt cực hình,

Mê chơi, mất học quên mình là ai.

4.      Vua quan huyển cảnh sắp bày,

Chẳng xưng mà có, do người suy tôn.

Giàu sang chẳng phải tự lòng,

Do người giúp đở chớ không giựt giành.

Sự sống tất cả chúng sanh,

Như nhau bình đẳng sao đành hơn thua.

Trong đời lẽ sống thiện vui,

Hơn là ác khổ , đi lui chết rồi.

5.      Sống chết thay áo mà thôi,

Là sự tấn hóa bỏ rồi quấy nhơ.

Đổi già bệnh, lấy tuổi thơ,

Có chết mới biết sống, nhờ hiểu xa.

6.      Cha con không có thật là

Cho vay, trả nợ chỉ là tạm thôi.

Chúng sanh tiến từ thú người,

Đều do tứ đại, không nơi khởi nguồn.

Tạm cho kẻ chưa biết đường,

Nương nhau núm níu tình thương gia đình.

Cho là nghĩa phận của mình,

Nào ai có biết chính mình là ai.

Quanh quẩn quá khứ, vị lai,

Nay vầy, mai khác nào ai dắt đường.

Dứt sự trói buộc nhiểu nhương,

Từng bước đi tới là đường tiến lên.

7.      Chồng vợ nam nữ cũng không,

Chỉ thật cái biết chúng sanh chung đường.

Sắc thân nam nữ là nương

Cây thú đực cái, lại thường đổi thay.

Đâu nên tự thị mình hay,

Luyến ái gìn giữ nối dài tử sanh.

8.      Sắc đẹp thân tướng mong manh,

Tốt qua xấu đến bóng hình rã tan.

Tiếng thanh, lời dịu, điệu đàn,

Mùi thơm, vị ngọt, mịn màng láng êm.

Gia đình, quyến thuộc, bà con,

Danh lợi, tài sắc, lăn tròn có không.

Tựa thể điển chớp mây giăng,

Không ngừng vọng động, không thông lẽ thường.

Phiền não vô ích nhiểu nhương,

Âu sầu, sợ sệt đau thương cả đời.

Chết rồi vơ vẫn mãi thôi,

Một mình mình chịu ai người hỏi han.

Âu là giữ tâm định an,

Chuyên niệm tam bảo, an nhàn vui hay.

Khoái lạc khỏe khoắn hơn nhiều,

Cao nhẹ biết mấy thoát điều trầm luân.

BƯỚC CHÂN CƯ SĨ

Bước chân vào cõi hồng trần,

Người cư sĩ phải nên cần đem theo

Giới định huệ ba báu trân

Là phương diệu dược rất cần mà thôi.

Vì không thế nào trong đời

Tích lủy ba độc[4] sống đời nên công.

Vua còn một chút mê lòng,

Quan mà sân hận cũng không được gì.

Giàu sang mà tâm tham si,

Là sự thất bại bởi vì không thông (đạo),

Cho đến các bậc sĩ nông

Tham sân còn giữ sẽ không lợi mình.

Ngoài xã hội, trong gia đình,

Tham, sân, si cái chết sình trong ra,

Nó sẽ giết chết thân ta,

Của ta tất cả cùng là thế gian.

Trước khi ta lo liệu làm,

Đang lo hoặc lúc lo toan vừa rồi,

Không bao giờ được yên vui,

Để cho ta hưởng quả nơi việc làm.

Ác độc khổ hại là tham

Chỉ có đạo đức mới làm ta vui.

Vậy nên mỗi ai trong đời,

Xuất gia khất sĩ học nơi pháp lành.

Thực hành Giới, định, huệ linh,

Tu tập học đạo để mình thảnh thơi.

Để chân vào chốn trường đời,

Trước khi làm việc, mọi nơi định kỳ

Ta cần im lặng nghĩ suy,

Xem xét kỹ lưỡng hãy đi thực hành.

Đúng mười tám tuổi trưởng thành,

Dành thời gian để học hành hai năm.

Tập sự khất sĩ  tu tâm,

Về sau nếu có duyên lành tu luôn.

Nên người khất sĩ kiên cường,

Ra đi giáo hóa chỉ đường chúng sanh.

Nhược bằng chưa đủ căn lành,

Trở ra về thế cũng thành thiện nhơn.

Nhờ có tu tập hiền lương,

Hiểu thông đạo lý con đường tương lai.

Hột giống trì giữ giới trai,

Tâm yên, trí định mở bày thành công.

Người từ hai mươi tuổi hồng,

Tới bốn tám tuổi tự lòng xuất ly

Quý nhất là sự ra đi,

Tu học cần thiết hơn vì miếng ăn.

Chỉnh đốn cõi đời đất bằng

Trang nghiêm, dẫn dắt chúng sanh tu hiền.

Người già bốn tám cần chuyên,

Xuất gia khất sĩ gieo duyên niết bàn,

Người  lớn tuổi ở chùa am,

Người đủ phước đức đi làm đạo riêng.

Du phương giáo hóa khắp miền,

Đến khi hưu trí định thiền nghĩ ngơi.

Cha mẹ chớ bắt con nuôi,

Khi tuổi bốn tám đến hồi lìa thân.

Sống bằng đạo đức tinh thần,

Đem giáo lý dạy hậu nhân tu hành,

Do kinh nghiệm từ pháp lành,

Qua nhiều năm tháng du hành khắp nơi.

Dắt đường trẻ nhỏ lầm sai,

Không trói buộc trẻ hôm mai nuôi mình.

Thi ân không cầu báo ân,

Tránh nạn cha chết con mình già luôn.

Tránh sự ích kỹ tình thương,

Luyến ái quyến thuộc phải vương luân hồi.

Làm con chớ để cha (mẹ) nuôi,

Khi tuổi mười tám đến hồi lớn khôn.

Trả hiếu nuôi con 18 năm,

Y như cha mẹ nuôi mình sớm trưa,

Nếu muốn đền trả nghĩa xưa,

Phải vừa có học lại vừa độ sanh.

Lập nguyện cứu độ chúng sanh,

Đền ơn thí chủ ân sanh nhiều đời.

Có dư nên giúp cho người,

Đừng mong  đền trả, để rồi buồn vui.

Võ trụ tiến chớ không lùi,

Mình đứng lại, hoặc đi lui nghẻn đường.

Nếu là kẻ đã thật hiền,

Phải biết mục đích của mình hôm nay.

Tu học đền ơn cao dày,

Bằng cách thi đậu đến ngay Phật trời,

Cứu độ được số đông người,

Theo sự tha thiết thỉnh mời cư gia.

Chớ đừng bỏ học nghĩ ngang,

Đi làm nô lệ dở dang nguyện lành.

Dầu ai mê muội hỏi đòi,

Ta mau giải thích rạch ròi lý chơn.

Nếu lo sớm trả vần công,

Ắt là dốt học không xong việc gì.

Còn thêm khổ não kéo trì

Và không có được ích chi cho đời.

Nên tập sống, không ta người,

Theo lẽ tiến hóa người người giúp nhau.

Mỗi người mỗi việc đổi trao,

Người mạnh sắc thuốc, người đau uống mà.

Người may áo, kẻ cất nhà,

Đổi thầy bạn, đổi mẹ cha cho người.

Sống chung tu học chiều mơi,

Theo lý trung đạo đến nơi niết bàn.

Pháp Khất sĩ cảnh tịnh đàng,

Mười người có một vào hàng xuất gia.

Con đường chánh đạo cao xa,

Không có pháp khác trừ tà diệt tham.

Khất sĩ, cư sĩ nên làm,

Tinh thần, vật chất  thân tâm đủ đầy.

Kẻ xin pháp, người xin tài,

Tài pháp trao đổi lợi thay tinh thần.

Mà cần nhứt là đạo lành,

Phải còn giữ mãi, chúng sanh mới còn.

Mất đạo trần thế không còn,

Thân ta có mất, tâm còn vẹn nguyên.

Đạo đức vĩnh viễn vững bền,

Ai ai cũng phải giữ nền đạo chơn.

Tổ sư dạy bảo thiệt hơn

Giàu sang nên phải chọn đường xuất gia,

Nghèo nàn nên bố thí ra,

Cúng dường tích phước để mà bước lên.

Thì  mọi nạn khổ triền miên,

Sẽ được dứt hết, tự nhiên an bình./.


[1] Chạm tay vào vật cúng dường chứng minh cho tín chủ.

[2] Nguyên văn trong Chơn lý Đức Tổ Sư.

[3] Nguyên văn trong Chơn lý của Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

[4] Tham, sân, si.

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: