CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Nam và Nữ

                                NAM VÀ NỮ

                                                                                   

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

                                        NT TUYẾT LIÊN chuyển thơ 2021

      1.Quán về sự sống loài người

Thì ta thấy tiếng nhân người danh xưng

Chỉ cho hành vi sắc thân,

Có lòng nhơn ái, có tâm thương đời,

Việc làm thể hiện tình người,

Nhân làm tâm điểm sống đời thiện lương.

       2,Loài người có do trước tiên

Từ nơi thú tiến hóa lên làm người

Sinh tại Hy Mã Lạp Sơn

Giống vượn, khỉ có tình thương bầy đàn

Số đông lên tới trăm ngàn

Cất nhà xây tổ cho đàn trên cây.

      3,Chơn lý chỉ nguyên nhân nầy

Địa cầu mới nổi cỏ cây hình thành

Muôn loài có do ấm sanh

Bởi nơi sự khổ vận hành làm duyên

Từ ít nhỏ tới nhiều hơn

Thời gian đưa tới, lớn khôn lên dần.

Loài thú từ đất sanh thân

Hoặc từ trong nước hóa sanh thành hình.

Do tư tưởng biến đổi hình,

Con này có thể biến thành con kia.

Sanh thai, đẻ trứng ô kìa

Đủ hình, ngũ sắc không lìa ấm sanh.

Loài thú phần đông đua tranh,

Sát hại sanh mạng, giựt giành với nhau.

Dâm dục, chơi bời ngông nghêu,

Say sưa bất kể sống liều hại thân.

Thú có tư tưởng, thọ tình,

Từ trong đen ác, tiến lần thiện thanh.

Đến người có được tính lành,

Chứ khi còn thú hung hăng oai hùng,

Ỷ mạnh hiếp yếu dữ hung,

Ăn nhau để sống, dẫu cùng loại nhau

Khi già bệnh yếu thế lần,

Nên bị trẻ nhỏ đón rình hăm he.

Sợ chết lìa rừng, kết bè,

Lên non núi sống trái hoa đở lòng,

Trở nên ốm yếu nhỏ hình,

Nhờ sợ chết, biết theo lành, thương nhau.

Sống nhiều năm tuổi trí cao,

Thương yêu, tha thứ, giúp nhau làm lành.

Từ bốn cẳng, đến hai chân,

Biết trèo hái trái, nhưng dần thiếu ăn,

Xuống đồng bằng, tập gieo trồng,

Vì mưa nắng, tập che lùm ổ hang,

Vì nóng lạnh, đóng khố choàng,

Khi đau ốm bởi miệng ăn, thì tìm,

Nếm cây cỏ, chế thuốc thang,

Dần dần tiến bộ sửa sang cửa nhà.

Vì sự sống nên người ta,

Mở mang chế biến, thật là khéo hay.

Càng tiến bộ, càng đổi thay,

Thân thể xinh đẹp, trí tài thông minh.

Hay hơn tiến hóa tâm linh,

Hướng về lẽ sống gia đình thiện thanh.

Buộc nhau bằng nghĩa, bằng tình,

Cang thường luân lý, học hành đua chen,

Phát triển vật chất, thế quyền,

Mong cầu vui sướng, nên thiên lối tà.

Sống chết vun đắp cái ta,

Muốn cho mình được thành ra ngang liều,

Phá rối sự sống số nhiều,

Lập ra pháp luật để điều hành chung.

Xưa kia thú ở nơi rừng,

Móng, răng giết hại chỉ từng mạng thôi.

Có gia đình xã hội rồi,

Hay sanh giặc giã theo hồi số đông.

Triệu ức mạng người diệt vong,

Lạm dụng cơ khí để mong lợi  nhiều,

Cướp trộm đánh phá đủ điều,

Ác hung trở lại lớn nhiều hơn xưa.

Hồi tưởng lại thuở ban sơ,

Ít người nên họ thương nhau thật lòng,

Rủ nhau ở chung số đông,

Hòa chung sức lực đề phòng thiên tai,

Chia sẻ kinh nghiệm trí tài,

Vui tươi hòa hiệp, đời này có ra,

Cõi sống hạnh phúc chan hòa.

Nhưng khi đông đúc lại là hơn thua,

Sanh lắm tai nạn khó ngừa,

Chia rẻ chém giết hơn xưa rất nhiều.

Càng đông, càng khổ, càng liều,

Đến khi quá khổ có nhiều ý hay,

Nghĩ ra điều thiện, đường ngay,

Người mà như thế chính ngai Phật Trời.

Buổi đầu chưa có loài người,

Thú ăn thịt, uống máu tươi đồng loài,

Hồng hoang thượng cổ xưa nay,

Kế đó sanh nảy ra người toại nhân.

Lập ra cõi sống chân thành,

Sau đông đúc mới tranh giành thua hơn.

Kẻ thích lợi, người tham danh,

Người lại tìm đến tinh thần cõi cao.

Lành sáng văn minh biết bao,

Cõi trời thiện đạo dạt dào vui tươi.

Sau rốt có Phật ra đời.

Tiến đến giai đoạn cõi đời diệt tiêu.

Vũ trụ thay đổi theo chiều,

Sanh, trụ, hoại, diệt, tàn, tiêu đúng thời.

Không gian, thời gian chuyển dời,

Vô thường, khổ não đồng thời không ta.

ĐẶC ĐIỂM NHÂN SANH LÀ NAM VÀ NỮ

Loài người có nữ có nam,

Nơi thú đực cái là mầm tái sanh,

Cây có âm dương thọ tình,

Các pháp tương đối chuyển mình đổi thay.

Tình thọ theo duyên có hai,

Ưa vầy, muốn khác đổi thay hình thành.

Căn thân, thức chủ tái sanh,

Lấy trần vật chất tạo thành căn thân.

Thân cây cỏ có các phần,

Miệng dưới là rễ, đuôi trên là tàng,

Rễ hút đất nước chuyển sang,

Để nuôi tàng nhánh đã, đang hột thành,

Tinh ba trái hột cây sanh,

Tiến đến thú, đuôi đầu thành ngang nhau.

Đến người thay đổi hay sao,

Đầu trên chân dưới nhìn vào lịch xinh.

Bởi khổ tập theo duyên tình,

Thay trên đổi dưới cho mình tiến lên.

Trong bầu vũ trụ vô biên,

Có cái chung sống không riêng loài nào,

Gọi tên chúng sanh như nhau,

Cũng cùng một thể kết giao thâm tình,

Kẻ như đầu, kẻ như mình,

Như tai, như mũi, nhiều phần kết chung,

Thành một thể sống đại đồng,

Không riêng tư, chẳng rẽ phân ta người.

Nữ nam có mặt trên đời,

Do nơi mê muội khổ đời phải vương,

Sự khổ ấy là lòng thương,

Sự cứu khổ cũng lòng thương đại đồng.

Cái thương trúng phải mênh mông,

Cái thương sái trật vướng vòng khổ nguy.

Có đạo cứu khổ kịp thì,

Ra đời chỉ lối an nguy tỏ tường.

Cây có đực cái âm dương,

Không giao dâm, rất bình thường như nhau.

Đến thú tình dục dạt dào,

Khó dằn giao cấu thuận nhau thú tình.

Tiến đến lớp người nhân sinh,

Ham lạc thú, tự giết mình hại thân.

Trời thì chán sợ xa dâm,

Phật thì tự tại giữa dòng nhân gian.

Từ không đến có là đàng,

Có mà phải khổ bỏ ngang nhẹ lòng,

Vất bỏ để được thong dong,

Gọi đạo giác ngộ thoát dòng tử sanh.

Đạo quý ở chỗ thực hành,

Thực hành hiệu quả được thành tựu nên,

Kêu là đạo quả vững bền,

Ở nơi khoảng giữa hai bên bờ lề.

Đường trung đạo không chấp nê,

Âm dương, nam nữ, bên lề không theo.

Thương có hai cách khác nhau,

Thương để cứu khổ, giúp nhau thoát nàn,

Tạo cho nhau sự bình an,

Cái thương chắc thật vững vàng bền lâu,

Tốt đẹp quý báu biết bao.

Đừng thương để giết hại nhau vì tình,

Thương phải có, dục vọng đừng,

Từ bi, bác ái, đại đồng chánh chơn.

Con thú ác còn biết thương,

Vợ con của nó bảo tồn cho nhau.

Sát nhân hung bạo thế nào,

Nhưng không giết được tâm giao của mình.

Nhà tan, nước mất hãi kinh,

Nhưng nhờ sắc đẹp mà chinh phục người.

Mượn cái thương để dạy người,

Nhân đạo cho kẻ chưa rành chữ thương.

Tập cho người ác biết đường,

Thương một người, đến biết thương nhiều người.

Đánh liều may rủi đầy vơi,

Có lòng thương tạm để rồi khổ đau,

Thương ấy giống tựa lưỡi dao,

Những người gần gủi thế nào cũng nguy,

Cái thương dục vọng nhất thì,

Sa địa ngục, sự nghiệp thì tiêu tan.

Cái thương dốt nát, thương càn,

Của người hạ trí bình an tạm thời.

Cái thương ấy đối với đời,

Cho người tham sống qua hồi khổ đau.

Kìa loài thú khi giết nhau,

Nào ai can gián vẫn mau hòa bình.

Đối với đạo thì dục tình,

Là lửa địa ngục, hại mình mất tâm,

Thương thấp kém, thương lạc lầm,

Cái thương mới tập, chưa lành, chưa hay,

Thương như thú, tạm sống này,

Rồi sao mới đến như người hiền nhân.

Phật thương chúng sanh trọn phần,

Cái thương dứt khổ, thêm phần an vui.

Thương một người đến nhiều người,

Thương công bình, khắp muôn người sống chung,

Chánh đẳng chánh giác đại đồng,

Thương để cứu khổ, thương không vạy tà.

Như dây huyết quản thân ta,

Sợi dây kết chặt cái ta tâm đồng,

Đồng tâm chống chỏi bảo giông,

Đồng tâm tương trợ với lòng từ bi,

Giúp người vượt khỏi hiễm nguy,

Có được cái sống, cũng vì được thương.

Nhưng thương phải biết cách thương,

Có học, kinh nghiệm, không thương vạy tà.

Thương bướng, thương càn, xấu xa,

Thương thiếu kinh nghiệm lại là khổ đau.

Trong đời ai cũng thương nhau,

Gọi bình đẳng tánh, pháp cao Di Đà,

Thương trúng cách, thương hiệp hòa,

Làm một thể sống có ta, có người,

Thân thể lành lẽ vui tươi,

Không khuyết điểm, được mười mươi vẹn toàn.

Người mà không có lòng thương,

Tệ hơn con thú cùng phường cỏ cây.

Hiền triết xưa dạy thế này,

Nam và nữ chính là hai tử thù,

Gặp nhau tìm đủ kế mưu,

Cám dỗ, dẫn dụ, giết nhau thỏa lòng,

Thề sa địa ngục diệt vong,

Hại nhau chết hết vừa lòng đối phương.

Thế mà giả bộ nói thương,

Mười vụ kiện, có chín thường hôn nhân,

Mười điên hết tám vì tình,

Mười người tự vận ái ân bảy người,

Mười sa địa ngục chơi vơi,

Có đến sáu trên đời vì sự dâm.

Cho nên thánh nhân dạy rằng:

“Vạn ác dâm vi thủ” hằng biết ra.

Vậy nên ta phải nhớ là,

Thất bại cuộc sống bởi đa ái tình,

Ái tình là giặc trong mình,

Giết chết tâm thức tự mình phát ra,

Đời đời kiếp kiếp oan gia,

Gặp nhau quyết hại, không tha một người,

Một khi bắt nhốt được rồi,

Thần tiên không thể cứu người bị vây.

Ma vương tài phép giỏi hay,

Dùng ái dục để buộc ai mê mờ.

Thần tiên đọa, do hửng hờ,

Cội bồ đề ngã mịt mờ vô minh.

Chư Phật xưa còn hãi kinh,

Đặt điều cấm giới dâm tình đầu tiên.

Than ôi ! Ái dục đảo điên,

Thú người thảy chịu oan khiên đọa đày.

Không trí huệ, khó tránh thay,

Địa ngục ân ái kéo dài khổ đau,

Giết giống nòi, hại biết bao,

Đều do ái dục chuyển mầu đau thương.

Bỏ người làm thú cùn đường,

Thần thánh suy sụp không phương tu hành.

Ái dục, địa ngục sẳn dành,

Sa chân vào đó phải đành mất tâm.

Nô lệ, lòn cúi, lạc lầm,

Con ma khổ não đang cầm quyền năng,

Là Thần trị phạt nữ nam,

Nó ở chính giữa đang làm đảo điên,

Phép của nó mạnh vô biên,

Thật là ác độc kinh thiên trên đời.

Tư kỷ xấu nhất trong đời,

Tư kỷ ái dục là nơi độc hành,

Ái dục mới là chính danh,

Nhơ nhớp, ẩn khuất, hôi tanh, nặng nề.

Thấp thỏi, bẩn thỉu ê chề,

Danh từ không thể liệt kê đủ đầy.

Người thú liên quan tỉnh say,

Lỗi phận sự với cha thầy, tổ tiên.

Ngổ nghịch vô đạo không hiền,

Giết chúng sanh, tạo oan khiên nhọc nhằn.

Khi cười, khi khóc lăng xăng,

Vui chơi chốc lát, trói trăn ngàn đời.

Chịu ơn đất đai Phật, Trời,

Không lo trả nghĩa, lụy nơi ái tình,

Vẩn vơ mình tự buộc mình,

Cho là hạnh phúc, gạt mình tương lai,

Sanh tham sân si nối dài,

Những người có trí thấy ngay hiện tình.

Vui ái dục, vui phù sinh,

Cột đồng bào lạc, lửa nung thiêu người,

Đâu được nhàn lạc vui tươi,

Như thiên đường thiện hay nơi niết bàn.

Dục tình tư ý vọng tham,

Thú tánh tập nhiễm, ai làm bảo ai.

Thần tiên nào có khiến sai,

Cha mẹ đâu ép, đâu nài chúng ta.

Người có trí hơn vật mà,

Bước lên trời Phật đó là thắng duyên.

Bỏ thấp lên cao tự nhiên,

Để cho trẻ nhỏ có đường tiến lên,

Giữ mãi một lớp không bền,

Đừng nên cố chấp nói trên không đường.

Lại có kẻ theo lập trường,

Nuôi gà đẻ trứng, nuôi con để nhờ.

Lắm kẻ nhu nhược ngây khờ,

Bị lầm kế độc phỉnh phờ khiến sai.

Kẻ lo giữ đất sắp bày,

Người lo tạo tử nối thay cho mình.

Làm giặc giết nhau, liều mình,

Sao không chịu học để mình được khôn.

Than ôi ! cõi đời loạn cuồng,

Chúng sanh khổ nạn do nguồn gốc tham.

Ai người đốc xúi sanh con,

Ai người bày biểu con đường vô luân,

Bắt người làm vật đày thân,

Đánh đập chém giết, sao đành người ơi.

Thượng đế trọng mạng sống người,

Chớ không giết hại bảo người buôn dâm.

Thượng đế kia còn sợ dâm,

Nhờ bỏ dâm mới được làm người trên,

Loài người dể duôi sao nên,

Đổ cho Trời đất, người trên định rồi,

Sanh vầy, bảo vậy thế thôi,

Biện luận bào chữa để rồi kể công.

Làm gương tệ hại tối tăm,

Không lo tu học nên danh cứu đời.

Thương đời Phật dạy hết lời,

Phật ráng cứu độ, sao người làm ngơ.

Phật trời sao không tôn thờ,

Học theo gương thiện để nhờ tấm thân.

Dẫu thấy lạ nên tin rằng,

Mình học chưa tới, khả năng chưa nhiều,

Kinh nghiệm chưa có bao nhiêu,

Khổ tai chưa gặp, lắm điều tối tăm.

Nếu vậy chúng ta tập lần,

Nam và nữ đừng sống gần với nhau,

Đoạn trừ dục ái trần lao.

Bao giờ trong sạch, xá chào làm quen.

Coi nhau chúng sanh một tên,

Không phân nam nữ trên nền luật răn.

Thâu hẹp giáo lý mênh mông,

Đi ngay nẻo thẳng cùng đồng tiến thân,

Nâng cao đạo đức tinh thần,

Tôn kính các bậc trọn lành nêu gương.

Giới nhiều hơn giới ít hơn,

Pháp trừ dục vọng mở đường chánh chơn,

Cho cõi đời tốt đẹp hơn,

Giai cấp, giới luật, thiện nhơn, quả lành.

Vấn.    Tình  thương khởi từ đâu sanh,

           Rồi đến rốt cuộc hành trình về đâu?

 Đáp.   Nước đầu nguồn, nước giếng sâu,

            Nước không thay đổi một mầu trinh nguyên.

            Đất, lửa, gió cũng tùy duyên,

             Trở về nguồn cội tinh tuyền ban sơ,

              Dù có tan hiệp bất ngờ,

Lòng thương kết, không bao giờ rã tan.

Lòng thương lành, sống bình an,

Kêu là đạo đức, buộc ràng nghĩa ân.

Nhỏ nương lớn, lớn phải cần,

Chở che cái nhỏ được phần an vui.

Thú có ân nghĩa như người,

Do nơi cảm xúc để rồi sanh con.

Làm người trên trước khác hơn,

“Thi ân bất (cầu) báo”, thọ ơn truyền trì.

Đừng mong trả ân làm chi,

Hãy đem ân phước chuyển di nhiều người,

Theo lời Phật dạy thảnh thơi,

Nuôi con mười tám năm thời là xong.

Cha già cũng chớ cầu mong,

Bốn mươi tám tuổi khởi lòng xuất gia.

Sống trong Giáo hội Tăng già,

Lâu năm sẽ có đàn na hộ trì.

Đừng mong đòi nợ con chi,

Để con thong thả kịp khi giúp đời.

Tránh nạn xẩn bẩn chiều mơi,

Con già, cha chết một đời dốt thay.

Dứt bỏ sự quyến luyến hoài,

Tránh cảnh cha chết đầu thai cháu rồi.

Ta cho người này vay rồi,

Người này giúp kẻ khác hồi khó khăn.

Chớ đừng vay trả lăng xăng,

Tính lời, bắt trả là căn luân hồi.

Chơn lý tiến hóa theo thời,

Nước chảy xuôi, chẳng chảy dòng nghịch lưu.

Con kiến lội ngược khổ ưu,

Cây cắm một chổ gảy tiêu cây rồi,

Cọng cỏ trôi xuôi yên vui,

Ra đến biển cả sống đời lớn lao.

Cha nuôi con 18 năm sau,

Con nuôi lại cháu dạt dào nghĩa ân.

Nhược bằng con nuôi song thân,

Làm sao trả hết công ân của người.

Cha già chết sớm. Than ôi !

Làm sao trả nghĩa cho người đủ đây.

Lại thêm vô ít loay hoay,

Làm sao trả được công tày biển non.

Chúng sanh là cha mẹ chung,

Báo ân bằng sự tu hành độ tha.

Với người ác chưa được mà,

Tu hành mới báo ơn là trọn xong.

Không bằng cơm áo no lòng,

Mà bằng pháp bảo mới mong trọn tình.

Lênh đênh bao kiếp phù sinh,

May gặp pháp bảo tâm minh trí mầu.

Người muốn cho ta nên mau.

Dạy họ nẻo sáng chớ nào trả vay.

Hiểu được như vậy quý thay,

Ta người đều được, không ai phụ lòng.

Con đường tu tập mực trung,

Tấn hóa tốt đẹp vô cùng an vui.

Cũng như có biết bao người,

Cứu người buộc trả kiếp đời phu thê.

Vì tham mà khổ ê chề,

Vì lòng tham dục, khổ kề bên ân.

Thà để họ chết mất thân,

Còn hơn là cứu để dần chết tâm.

Cứu kể ơn, buộc trả ơn,

Thì ác xấu lắm, chẳng nhơn chút nào.

Không chết trước cũng chết sau,

Cả hai cái chết như nhau khác gì.

Tích xưa nước Lỗ còn ghi,

Không bắt chước Huệ[1], làm chi lụy mình.

Mình chưa giữ được tâm minh,

Thà không cứu giúp, hơn mình hại nhau.

Còn Triệu Khuôn Dẫn chí cao,

Giữ gìn tiết tháo, không nao vì tình,

Cho rằng cướp của cướp sinh,

Bất lương giật của[2], thì mình bất lương.

Bị mang tiếng xấu thế thường,

Ta người đều khổ chứ thương cách gì,

Đều là hại chứ cứu chi,

Nên ta phải nhớ chớ đi buộc tình,

Ân cứu tử, có giữ gìn,

Người khác gặp nạn thình lình giúp nhau.

Đó là cách sống thanh cao,

Đừng đem tình dục buộc nhau trọn đời.

Làm vậy lỗi lớn với đời,

Đàn ông có kẻ trọn đời chỉ lo,

Một người nữ nhân khuôn phò

Để chịu sái quấy khổ lo riêng mình.

Tội ác thay cho dục tình,

Thân trai thong thả mà thành xấu xa,

Gái yếu đuối, làm yêu ma,

Khiến trai vô dụng thật là uổng thay.

Nếu chẳng vậy ta là trai,

Không tà vọng, đem thân này làm gương,

Phổ tế quần sanh mười phương,

Danh nêu bia sử quê hương trọn tình,

Gái thì giữ phận tiết trinh,

Quy tùng tất cả khi mình lâm nguy,

Chớ đợi riêng một người thì,

Trăm năm tiếng xấu, cũng vì tình thương.

Gái mà tùng đức trinh lương,

Khuôn mẫu thiên hạ, người thường khâm khen.

Làm người cao thượng bậc trên,

Thì khi cứu khổ không riêng người nào.

Nhờ với tất cả anh hào,

Không nên cố chấp, buộc vào một ai.

Chơn lý tình thương muôn loài

Cao thượng trong sạch, đẹp thay đại đồng.

Lòng thương là sự sống chung,

Là đấng tạo hóa mực trung yên bình.

Cái này có, cái kia sanh,

Chúng ta nương đó sẽ thành Phật tiên.

Lòng thương ngay thẳng diệu huyền,

Thương tà vạy, địa ngục miền diệt vong.

Thương của Trời Phật đại đồng,

Thương như người thú, trong vòng trầm luân.

Càng nhỏ, càng khổ gian truân,

Càng lớn càng hạnh phúc yên tinh thần.

Lòng thương có sẳn trong trần,

Đã có, đang có, có dần đẹp thay.

Kẻ ác gian cũng có ngày,

Lòng thương nảy nở đến vài người thân,

Và rồi sẽ tiến lần lần,

Từ thấp đến chỗ cao dần được vui,

Linh diệu vô cùng ai ơi.

Tình thương lớn sẽ đến nơi yên bình.

  Vấn.   Từ đâu có sự cưới gả của loài người ?

   Đáp.   Cũng vì để sống nương nhau,

              Yếu mạnh nâng đở, tùng cao cát đằng,

              Dung hòa tâm ý tinh thần,

             Thú ác nhờ có dâm mà hiền hơn,

  Miễn được sống, dù chưa khôn,

Nhắm mắt tìm lối dù còn tối tăm.

Do đó người xưa sợ rằng,

Con trai mới lớn tánh hung hăng liều,

Tìm giống cát đằng cho leo,

Trao cho bổn phận để điều phục tâm.

Gái tơ yếu non như tằm,

Tìm nơi nương tựa để nhằm tồn sanh.

Trai cưới vợ, gái sanh con,

Nương nhau để sống qua cơn khổ nàn.

Mẹ cha mới được tâm an,

Tìm nơi gởi gắm nữ nam có phần.

Miễn được sống, chứ không cần

Thấy xa hiểu rộng tối tăm lâu đời.

Nếp quen tự chịu khổ thôi

Nào biết gốc khổ tự nơi tâm mình.

Trong đời lắm kẻ tham danh

Vì lợi cưới gả mà đành khổ con,

Trai bất tài, gái lăng loàn

Thỏa mãn tình dục mà còn bôn dâm,

Lụy vì sắc, cảm vì tình

Lời êm, tiếng dịu, tư tình văn hay.

Quen bắt chước thành lâu ngày

Thói hư con trẻ chẳng nài mẹ cha.

Luông tuồng, hổn độn, xấu xa

Như hồi thuở trước để mà khổ điên.

Trai quỳ lụy gái vì tiền,

Vì danh, vì lợi, gái hiền lụy trai.

Trai thờ gái, lấy chiêu bài,

Bình quyền nam nữ thật tai hại mà.

Gái quên thân phận tùng gia,

Nữ nam đồng đẳng để mà tự do.

Trong cuộc sống chẳng so đo,

Nếu thời ly loạn sao lo được mình.

Trai thời Bắc chiến, Nam chinh,

Cớ sao tôn trọng vóc hình nữ nhi.

Có người lại quá ngây si,

Nỡ quên giá trị thức tri loài người.

Gán cho là tên của tôi,

Cọp beo chim chuột đồng thời cỏ cây.

Bắt chước tánh thú thấp thay,

Đem mình so sánh với loài thú hung.

Hành vi bắt chước theo cùng,

Cỏ cây thú dữ quên mình là ai.

Sao không so sánh Phật trời,

Để mà tập tánh như người hiền nhân.

Than ôi !

Đời vật chất mãi đua tranh,

Tinh thần xao lảng, sao thành lạc bang.

Còn ai ghi nhớ lời vàng,

Ai hiểu chơn lý con đàng sống chung.

Khi xưa cưới vợ, gả chồng,

Sự bất đắc dĩ, anh hùng (cứu) mỹ nhân.

Cảm kích gá nghĩa đền ơn,

Đạo nghĩa chồng vợ, keo sơn vững bền.

Rằng nam nữ bất thọ thân,

Gặp nhau cứu tử, ấy phần nhân duyên.

Phật thánh còn chê không hiền,

Ngày nay nam nữ tự tìm quấy thay.

Xưa kia hôn nhân sắp bày,

Đôi đàng ưng thuận xem rày kỹ cương.

Trai tài, gái đức trinh lương,

Biết giữ đạo phận, biết đường lễ nghi.

Mới chắc giữ được gia quy,

Sống có đạo đức truyền trì gia phong.

Nhược bằng tuổi trẻ bốc đồng,

Sau liên lụy đến cả trong gia đình.

Thương con cha mẹ hết tình,

Lo con vui được, thì mình mới an.

Xưa có kẻ sợ buộc ràng,

Cho rằng ái dục là đàng khổ nguy.

Phát tâm học đạo vô vi,

Giữ tâm trong sạch lo đi giúp đời,

Lập chí hướng theo Phật trời,

Vua vì dân không tử, đời mến danh.

Bậc Phật thánh lúc vi hành,

Gặp một xác chết vui mừng lắm thay.

Mặt đất nhổ được cây gai,

Cầu người chết được sanh ngay thiên đường.

Sanh kiếp khác yên vui hơn,

Trái lại gặp tiệc hôn nhơn thì buồn.

Than rằng cõi đời điêu tàn,

Ma vương trổ mặt, đạo càng xa bay.

Thế mà người ta đời nay,

Lại nói kiếm vợ, để hay giữ nhà.

Sanh con thì để dưỡng già,

Lấy chồng sắm áo ... lại là quen tai.

Việc làm, cách sống ngày ngày,

Ví  người như vật chớ hay ho gì.

Phật Thánh dạy, nên khắc ghi,

Quỷ hay dâm dục, tinh thì hại ta.

Yêu thì lại hay phá nhà,

Các tiếng ấy, miệng người ta chửi hoài.

Khi bị sân hận đoạ đày,

Xì hơi khói lửa ra ngoài khổ đau.

Than ôi ! Oan trái thuở nào,

Sanh ra loại cái, hại nhau khổ nàn.

Lợi dụng sống cho dễ dàng,

Cám dỗ loại đực phá tan nghiệp nhà.

Bắt cung phụng chẳng buông tha,

Giết lần tâm thức, khó mà rộng dung.

Nói rằng nam nữ sống chung,

Nhắc nhau trau sửa, để cùng tiến thân.

Nam được thiện, nữ được khôn,

Thì hỏi kết quả tử tôn làm gì ?

Loài người có ích lợi chi,

Con cháu khi lớn, nó thì ra sao ?

Không biết mục đich thế nào ?

Bao sự tính toán khổ lao nhọc nhằn.

Khi thành, khi bại lăng xăng,

Há chẳng phải quả báo hành phạt răn,

Của tội tà dâm nhố nhăng,

Mà đi chối cải, cho rằng mình hay.

Lắm kẻ bào chửa thế này,

Không sanh mất giống, lời này nói ngang.

Đành rằng trên cõi trần gian,

Có cao thấp, có dưới trên ra vào.

Không mất một chủng loại nào,

Nếu trước kia, thuở ban đầu sơ khai,

Cỏ cây, thú, người tiến hoài,

Khi nhiều, khi ít, tùy loài, tùy duyên.

Tiến hóa là pháp nhân duyên,

Đổi thay sau trước, dữ hiền chuyển xoay.

Thế giới trong giai đoạn này,

Cõi đời mặt đất mà may mắn nhiều.

Phật Trời cảnh giới phong nhiêu,

Hạnh phúc an lạc, là điều ước mong.

Đời như khám ngục bao vòng,

Vật chất bao phủ khó mong thanh nhàn.

Sung sướng chi đâu mà ham,

Phật muốn cứu độ mà làm sao đây.

Bậc Phật trời mà thấy ai,

Giải thoát xiềng xích, các ngoài hỷ hoan.

Nhìn lại thương kẻ còn đang,

Bị trăn, bị trói mà hàng lụy rơi.

Thế mà có kẻ trong đời,

Đến khi khổ nạn có lời vái van:

Cầu Phật độ cho bình an,

Khi chưa gặp nạn, hãy toan lo mình,

Gieo trồng phước huệ tiền sinh,

Mai sao có nạn thì mình thảnh thơi.

Tóm lại.

Luận nói hay dở trong đời,

Nữ nam đề cập kiếp đời nhân sinh.

Hai yếu tố chính hình thành,

Thế giới, xã hội bức tranh cuộc đời.

Lợi và hại hai mặt thôi,

Nếu nhìn tổng quát trường đời ngán thay.

Tổ không có ý chê bai,

Xem thường rẽ, chỉ mượn bài học chung.

Cho ta thấy biết tận cùng,

Nguyên nhân cái khổ trầm luân kiếp người.

Lòng vị kỷ chính là nơi,

Biến lòng thương, khiến đầy vơi cõi trần.

Người mê đắm chịu luân trầm,

Trời thì chán sợ xa dâm khỏe rồi.

Phật thì tự nhiên thảnh thơi,

Cho ta hiểu rõ cuộc đời phù sinh.

Xóa phần tiêu cực trong mình,

Xem nhẹ tự ngã, trọn tình vị tha.

Nhân tố chính để chúng ta,

Xây dựng cõi Phật hay là cõi thiên.

Biết phát triển mặt lợi riêng,

Tích cực phụng sự lợi quyền nhân sinh.

Cho cuộc đời được yên bình,

Cho lòng thương trải trên tình nữ nam./.

 

[1] Điển tích Liểu Hạ Huệ sống ở Lỗ quốc vào thời Xuân Thu (770-476 trước Công nguyên). Ông nổi tiếng là người có khả năng chống lại cám dỗ về sắc dục.

 Một phụ nữ vô gia cư đã tìm nơi trú ẩn trong một đêm đông lạnh. Liễu Hạ Huệ lo ngại rằng cô ấy có thể chết vì lạnh, nên ông đã để cô ngồi trên đùi, quấn áo mình quanh người của cô và áp chặt cơ thể của cô vào mình. Họ đã ngồi như vậy suốt đêm và ông đã không làm bất kỳ điều gì không đứng đắn.

Đây là một câu chuyện khác cũng xảy ra tại Lỗ quốc: Có một người nam sống một mình, bên cạnh nhà là một góa phụ cũng sống một mình. Khi nhà người góa phụ bị sập trong một đêm bão tố, cô đã gõ cửa nhà người nam để xin trú ẩn. Anh đã không cho cô vào. Người phụ nữ nói: “Sao anh không thể giống Liễu Hạ Huệ, ông ấy đã dùng thân mình sưởi ấm cho một phụ nữ bị lạnh? Không ai nghĩ rằng ông ấy đã làm sai cả.” Anh ấy đáp: “Liễu Hạ Huệ có thể mở cửa, nhưng tôi không thể. Tôi đang học theo Liễu Hạ Huệ bằng cách không mở cửa.”

[2] Ăn cướp của người ăn cướp, bất lương giật của bất lương.

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết:

Các bài viết liên quan