CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !


Nhập định

NHẬP ĐỊNH

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. TUYẾT LIÊN chuyển thơ 

              ---o0o---

Định là yên lặng tự nhiên

Chơn lý võ trụ là yên lặng mà.

Yên lặng huyền bí bao la

Là không vọng động gọi là chơn như.

Hay sự kín đáo trong ta,

Định là mật, mật là linh, giác, thần.

Chơn, huệ, giác do định sinh,

Chính chánh định là chỗ sinh muôn loài.

Định là chánh, loạn là tà,

Có tên chánh định thật là ý hay.

Niết bàn chánh định không ngoài,

Chơn như toàn giác, chính ngay tâm mình.

Chánh định là chỗ phát sanh

Tất cả các pháp, chỗ mình nghĩ an.

Thể của định là hàm tàng,

Bao la vô cực không gian vô cùng

Cái không vắng lặng bao trùm,

Tướng định dừng nghĩ không còn lao xao,

Dụng của định thay đổi mau,

Giác ngộ, tiến hóa thêm màu thần thông.

Tự nhiên chơn thật không không,

lý của định, là không đổi dời.

Thân của định là giới nghi,

Trí của định là tuệ tri vững vàng.

Tánh của định, chơn như an,

Định là tâm của các hàng thánh nhân.

Sự sống sức mạnh bao trùm,

Bao gồm tất cả khắp trong muôn loài,

Đường đi đến định thẳng ngay,

Định là kết quả trong ngoài yên vui.

Đắc định là đắc quả rồi,

Mục đích quy tụ các nơi, con đường.

Định là mạnh mẽ phi thường,

Là thân tâm trí, định thường có ta.

Trước quả địa cầu là định, sau quả địa cầu là định.

Trước sanh thân là định, sau sanh thân là định.

Trước khi thức là định, sau khi thức là định.

Trước khi làm là định, sau khi làm là định.

Trước khi nói là định, sau khi nói là định.

Trước khi nghĩ ngợi là định, sau khi nghĩ ngợi là định.[1]

Định thường hằng có nơi ta,

Mọi chỗ, mọi lúc thuần hòa các căn.

Định là Thầy giáo siêng năng,

Học trò không định thì không tiến rồi.

Người không định, khổ không vui,

Định ngủ ngon, chết cũng vui tâm hồn.

Định là mùi vị việc làm,

Thành công mỗi lúc định làm chánh nhân.

Có chánh, có định chuyên cần,

Chánh đạo quyết định năng sanh quả hiền.

Chánh là thiện, thiện là hiền,

Không định ác quấy che liền mất tâm.

Cho nên mọi việc sai lầm,

Là do không định loạn tâm mất rồi.

Không định rối khổ tơi bời,

Ai mà không định tới lui không đường.

Muốn định, giữ giới luật thường,

Ngăn ngừa ác quấy, tránh luôn ồn ào.

Bảo tồn giới luật thanh cao,

Bảo tồn chánh định thế nào cũng nên.

Không còn phiền não nhiễu nhương,

Nhờ định mới có con đường tồn sanh.

Giới nhiều thì định càng tăng,

Giới ít, không giới định tâm không còn,

Tâm không định, trí mất luôn,

Quán xét không sáng làm càn không hay.

Không định không biết đúng sai,

Sa vào vật chất giết ngay tâm mình.

Không định không có quả linh,

Chính nhờ chánh định tâm minh trí mầu.

Định nhiều ít, huệ cạn sâu,

Có định, có huệ gồm thâu pháp lành.

Không mê lầm, vọng không sanh,

Biết rõ mộng ảo mỏng manh kiếp người.

Tâm định chơn như nghĩ ngơi,

Làm người cao cả vui chơi thanh nhàn.

Không nói làm chuyện thế gian,

Không nhọc sức để bảo toàn cái ta.

Có định trí mới chứa xa,

Đựng  gồm lớn các việc xa, việc gần.

Quá khứ, hiện tại như chân,

Tâm không xao xuyến, không lầm tương lai.

Có định xét rõ việc đời,

Hiểu được tâm lý, được vơi não phiền.

Biết rõ trình độ nhân duyên,

Tâm an tịnh lạc não phiền không vương.

Có định mới đi trúng đường,

Định là sức mạnh thần phương diệu kỳ.

Nhờ yên lặng ý tinh vi,

Biến hóa linh nghiệm tuệ tri vững vàng.

Có định mới chắc trọn lành,

Không còn lầm lạc quấy sanh lòng tà.

Định nơi chánh thiện sẽ là,

Kết quả đại định cái ta khỏe nhàn.

Bằng nhứt định tà làm nhân,

Ắt gặp quả báo tinh thần đảo điên.

Cho nên nhứt định là yên,

Chỉ cái ấn dấu thiêng liêng không dời.

Ấn định yên lặng là tôi,

Sự yên lặng có do nơi tâm mình.

Dầu chưa phải định nhiều năm,

Cái định chốc lát giúp tâm an bình.

Được tỉnh táo trí huệ sinh,

Do không loạn vọng tâm minh trí mầu.

Người không định, không tỉnh đâu,

Đảo điên sống chết biết đâu chỗ nào.

Nước xao động, nước đổi màu,

Nước dơ, nước đục làm sao lấy dùng.

Nước yên lặng, nước sáng trong,

Muôn hình vạn trạng soi chung thấy rành.

Khi  tâm định mới thấy tâm,

Trí sẽ được sáng không lầm, không mê.

Không định, không biết đường về,

Tâm không định, sống mà mê ích gì.

Ai cũng có định, khéo trì,

Hoặc nhiều hay ít trong khi nói làm,

Thậm chí trong giấc ngủ yên,

Nhưng do quanh quẩn các duyên vô thường.

Ảnh hưởng các việc vấn vương,

Ta không nhớ định nên thường lãng xao.

Đến khi bệnh hoạn ốm đau,

Già yếu, thất bại, khổ đau âu sầu.

Mà cũng không biết vì đâu,

Đưa chơn há miệng, khẩn cầu rủi may.

Mặc  cho đời sống đường dài,

Quên mình nhắm mắt, hỏi ai được nhàn.

Cây, thú, người  trong thế gian,

Từ nhỏ tới lớn, nói làm lao xao.

Nương nơi cái loạn lúc đầu,

Hôm nay may mắn hiểu sâu, làm người.

Nên tu dưỡng để đúng thời,

Hiểu được cái trắng, xa rời cái đen.

Giữ gìn mạng sống chánh chơn,

Để khi thân chết tâm còn thức tri.

Hơn là tứ đại vô tri,

Đời đời đất nước khác chi buổi đầu,

Không có cái ta trước sau,

Đổi thay duyên cảnh đối đầu cái không.

Không có định nên chúng sanh,

Không có chủng tử trở thành không ta.

Chịu cho cái khổ hành hà,

Không có định hướng thoát ra luân hồi.

Vậy chúng ta phải định thôi,

Đứng ngừng một chỗ vun bồi cái ta.

Đến khi thân xác rã ra,

Còn lại chủ tể cái ta tâm hồn.

Nếu ta không đủ khéo khôn,

Sau khi thân mất tâm hồn chết luôn.

Cái biết rối loạn bồn chồn,

Tứ đại tan rã không còn chỗ nương.

Mặc cho sống chết nhiễu nhương,

Cái  ta hột giống không thường không an.

Có định mới sống lạc an,

Còn khổ là chết tiêu tan một đời.

Vô minh sống để khổ vui,

Rối loạn là chết, có vui vẽ gì.

Khổ là chết, chết khổ thì,

Sao bằng vui sống không gì khỏe hơn.

Sống vui, vui sống chơn thường,

Có định, biết định con đường tỏ thông.

chánh kiến rõ lối chơn,

Suy gẩm chơn chánh, tâm thường tư duy.

Pháp lành ban rãi tùy nghi,

Chánh kiến, chánh ngữ hướng đi đúng đường.

Việc làm chơn chánh kỹ cương,

Mới có cách sống thuận đường đạo tâm.

Nhờ chánh tinh tấn siêng năng,

Không xao lãng, luôn giữ tâm thuần hòa.

Niệm tưởng pháp lành gần xa,

Ngó ngay một chỗ chính là chơn như.

Giữ cho ba nghiệp thiện từ,

Chánh định yên lặng chơn như niết bàn.

Cái tâm ấn định vững vàng,

Không còn dời đổi ý an định rồi.

Ngủ nghĩ vui sướng sống đời,

Rốt ráo quyết định dứt rồi tử sanh.

Khởi đầu chánh kiến thực hành,

Đến nơi chánh định quả sanh hiện tiền.

Quả ấy là quả vui yên,

Do sự giác ngộ dứt duyên căn trần.

Vô minh không thể làm nhân,

Phát triển tuệ giác là phần quả chơn.

Giác ngộ mới biết con đường,

Từ kiến đến định nhất phương quả mầu.

Giác ngộ, chơn như nương nhau,

Trở thành một thể trước sau chẳng lìa.

Có tầm sát, các pháp kia,

Có hỷ, vì lẽ đã lìa vọng tham.

Có lạc, tâm trí vui hơn,

Không còn khổ não sạch trơn pháp trần.

Có tịnh sạch, ý đứng dừng

Không bị lôi cuốn định ngưng phép thần.

Có định quả linh thần thông,

Trí huệ tỏ rõ đắc xong đạo mầu.

Quả ấy chứa đủ báu châu,

Tầm sát, hỷ, lạc, định đâu thiếu gì.

Đó là cái sống tinh vi,

Sự sống quý báu khác chi niết bàn.

Như vậy muốn được định an,

Phải nhờ có niệm việc làm thường xuyên.

Một câu, một việc tinh chuyên,

Tâm mới định, ý mới yên lặng dừng.

Ý bị trói buộc đứng ngừng,

Lâu ngày quen việc canh chừng vọng tâm.

Ý định cũng như cái mầm,

Kín đáo giữa hột, không (nói) làm che ngăn,

Không cho ý phóng lăng xăng,

Mọc cây đâm rễ cõi trần sanh sôi,

Thành tựu hột giống để đời.

Trong sự làm nói có rồi vọng tâm,

Buồn vui, mừng giận nảy mầm,

Thích ưa nhàm chán tập thành ý căn.

Ý dục trước từ cây sanh,

Đến thú thì ác, người lành thiện nhơn.

Nhưng ý  vọng động không ngừng,

Lấy ý làm chủ tưng bừng khổ vui.

Vậy ta phải nhốt nó rồi,

Chuyển làm cái trí mới thôi muốn càn.

Hiểu biết trắng hết mê lầm,

Tránh được khổ sở luân trầm nạn tai.

Người mà trí sáng khéo hay,

Mọi người tôn trọng gọi ngay là trời.

Cái trí khôn ngoan tạm thôi,

Tuy là biết sáng khổ đời còn vương.

Cần đổi trí ra giác chơn,

Giác là cái biết chắc hơn không lầm.

Người sống chơn thật từ tâm,

Yên vui kết quả thậm thâm lâu dài.

Vã lại trí chia làm hai,

Trí say là biết quấy sai, không chừa.

Trí huệ hiểu trắng, ngăn ngừa,

Các điều vọng quấy khi xưa không làm.

Giữ chơn như tâm định an,

Gọi là chơn trí, giác hay tánh người.

Tất cả cũng là biết thôi,

Tùy theo cách sống, theo hồi đặt tên.

Biết sa ngã theo hai bên,

Gọi là cái ý theo duyên thọ tình.

Cái biết tỏ rõ phân minh,

Gọi là trí, biết biện phân tỏ tường.

Cái biết chơn thật tự nhiên,

Gọi là giác, cái giác chơn trọn lành.

Lúc đầu tâm vọng ý sanh,

Giác chơn sau rốt mới thành tâm chơn.

Tâm của chư Phật là chơn,

Y nhau như một, trọn chơn sáng lành.

Không như tâm vọng chúng sanh,

Non nớt, giả dối chưa thành tâm đâu.

Ý làm người chẳng biết sâu,

Trí (làm) trời sáng suốt biết đâu nên làm,

Giác làm Phật bậc thanh nhàn,

Ý trí còn khổ, giác làm thượng nhân.

Cần ém bỏ ý thế trần

Của người non nớt mới gần Phật tiên.

Cái ý như ngựa không cương,

Rong ruổi chạy sãi cùng đường khắp nơi.

Dùng niệm làm cương tạm thời

Trói lại kềm thúc hết chơi, thẳng đường,

Đến khi thuần thục buông cương

Bấy giờ ý đã quen đường theo ta.

Tập đổi ý vọng ác tà,

Nên ý chơn chánh để ta xài dùng,

Làm chủ ngồi trên ung dung

Chúng sanh nhờ hưởng tin dùng nương theo.

Nhờ có niệm, định trước sau,

Niệm như nước lắng, định làu nước trong.

Muốn có niệm phải chuyên cần,

Siêng năng làm thiện sống bằng lẽ ngay,

Chánh mạng phải nhờ nghiệp này,

Là nghề chơn chánh, dụng ngay lời lành,

Muốn có chánh ngữ phát sanh

Tư duy chơn chánh được thành tựu nên.

Chánh tư duy muốn vững bền,

Phải có chánh niệm soi đường trước tiên,

Chánh kiến, chánh định là duyên,

Tà định do chính từ duyên kiến tà.

Chánh định sống yên sâu xa,

Tà định rối khổ phiền hà chết thân.

Khởi đầu kiến thấy là nhân,

Tà là tà mãi, chánh phần chánh luôn.

Kiến là cặp mắt thấy đường,

Phải cho tỏ rõ mới nương thực hành.

Đi ngay mục đích cao thanh,

Ngàn đời vui khổ tại mình thờ ơ.

Đâu phải may rủi mà chờ,

Tìm xét kỹ lưỡng phải nhờ kiến thôi,

Tầm sát đúng lẽ thật rồi,

hỷ, có lạc, tịnh mời định yên.

Định do tịnh, lạc là duyên,

Lạc, hỷ do quán cơ thiền mà thông.

Bằng mà tầm sát hoặc không,

Sẽ có nộ giận theo cùng với nhau,

Loạn vọng cấu trược theo sau

Điên cuồng, bối rối khổ đau do mình.

Người có định ba nghiệp linh,

Ít làm, nói, tưởng nhưng kinh nghiệm nhiều,

Ít nói, lời nói cao siêu,

Ít làm, nên việc cho nhiều người thân,

Tuy ít nhớ, nhớ thiện lành,

Yên vui kết quả, chúng sanh kỉnh thờ.

Nhờ định sáu căn không nhơ,

Trang nghiêm thân tướng là nhờ tịnh thanh,

Mới ra giá trị con lành,

Trọn lành hữu dụng nêu danh gương hiền.

Như viên ngọc quý linh thiêng,

Ai ai thấy gặp cũng liền tán dương.

Mỗi lời nói, mỗi việc làm,

Như hoa tươi đẹp, gió thanh mát người,

Mỗi ý niệm như mưa rơi,

Của cải phân phát cho người hữu duyên.

Đủ cách xinh lịch trang nghiêm,

Chính nhờ định lực kết duyên với người.

Nhưng muốn định không thể lười,

Muốn được an định, lần hồi bước đi,

Phải dò lối, phải nghĩ suy,

Nhơn duyên thuận hạp kiên trì mới an.

Định yên lặng là kho tàng,

Là phòng bí mật, hàm tàng chứa kinh,

Hay như cái trái tốt lành,

Từ  xưa sanh chúng quẩn quanh leo trèo,

Bên ngoài nhọc sức ôm đeo,

Chưa vào trong được hưởng điều quý hay.

Bởi chưa tìm được khóa cài,

Để mở cửa kín tìm ngay chỗ vào.

Cuống tim quan trọng ra sao,

Thì sự nhập định cũng bao kiên trì.

Ích lợi vui sướng khó bì,

Ai mà hành được biết vì (vị) ngọt ngon.

Có định trí mới mở mang,

Định năng sinh huệ, con đàng tiêu diêu.

Định huệ nhiều, phép linh nhiều,

Định ít, huệ ít là điều đương nhiên.

Ai ai cũng có nhân duyên,

Có định, có huệ, có liền thần thông.

Nhưng khó là sự thực hành,

Thiếu sự kinh nghiệm hoặc không chí bền,

Thiếu người tiếp sức trợ duyên,

Khó đặng kết quả, tự nhiên khó thành.

Lắm người e khó thực hành,

Nên đành lấy việc thiện lành tập tu.

Không ráng chịu khó công phu,

Làm sao đến được chơn như tâm mình.

Thiện chánh tiến tới định sanh,

Chánh thiện không định, quẩn quanh luân hồi.

Kẻ ác bởi không định rồi,

Thiện mà không định có hồi khổ nguy.

Kẻ trí nghĩ ngợi tinh vi,

Nếu mà không định có khi điên rồi.

Hể có sống, có khổ thôi,

Khổ tu một kiếp muôn đời lạc an.

Hay hơn kéo dài con đàng,

Hưởng dục lạc, khổ lại càng khổ hơn.

Nhập định đâu có nhọc nhằn,

Miễn ta chịu bỏ ham ăn, nô đùa,

Vui  nhập định, tránh hơn thua

Không có chi lạ người vừa quen tu.

Làm người chịu khó điều nhu,

Giữ được tâm tánh hòa nhu hơn người.

Mới được người gọi Phật Trời,

Siêu nhân tiến hóa trên người phàm nhân.

Không còn lẩn quẩn trong trần,

Cỏ cây người thú xây vần uổng công.

Lìa bà mẹ, thoát thai xong,

Là  kẻ chí lượng lớn trong loài người.

Người xuất gia trí cao vời,

Đừng chung thủy mãi ở nơi thú cầm.

Ác tà vô minh khổ thân,

Phải nên tập định để tâm khỏe nhàn.

1.       Từ  khi nhỏ đến trưởng thành,

Thân và miệng, huân tập thành ý căn.

Ba nghiệp ác vọng lăng xăng

Cần phải rèn tập sửa lần mới nên.

Tập  ngồi một chỗ trói chân,

Miệng  ngậm, răng khít và chăm chú hoài,

Nơi một việc phải, mỗi ngày,

Vừa theo sức, một hay hai định kỳ.

Đừng thái quá, bất cập chi,

Đừng khi cố gắng, lúc thì lảng xao.

Giữ một đề mục trong đầu,

Động tịnh đều biết về lâu quen dần,

Khi đã làm chủ được tâm,

Ba nghiệp thanh tịnh được thuần phục luôn.

Chừng đó mới có tâm hồn,

Thấy lần kết quả của trong một đời.

2.        Mắt, tai, mũi . . . sanh ý vui,

Vậy muốn phục ý nên điều phục thân.

Năm căn vọng động thâu trần

Ý nghiệp giẩy giụa phải cần đổi thay.

Tuôn bỏ vật chất ra ngoài,

Ý được thong thả hôm mai nhẹ nhàng.

Ý vượn vốn hay leo chuyền,

Loanh quanh năm cửa tìm duyên mời chào.

Đóng  cửa ý hết leo trèo,

Lâu ngày buồn ngủ sẽ theo phục tùng,

Ý thiệt giải đãi không còn,

Vọng theo duyên cảnh, ta đem khiến xài.

Tập rèn bỏ ác xưa nay,

Trở nên con vật quý hay khó tìm.

Bỏ qua khi có nhân duyên,

Sau này thiếu thốn kiếm tìm không ra.

3.       Cái ý có ba bệnh là,

Tham, sân, si độc, nên ta giữ gìn.

Chăm nom nó như nuôi con,

Đừng cho tam độc bên trong lẩy lừng.

Ba độc bên trong canh chừng,

Đừng cho kết hợp phải cần chửa chuyên.

Ăn uống giới, định, huệ hiền,

Chỉ  giới, định, huệ cần chuyên tu trì.

Chuyển hóa gìn giữ đến khi,

Lâu ngày hết bệnh, ý quy phục hàng.

Phật ma từ ý mà sanh,

Ý người giúp việc cho mình khiến sai.

Đừng cho ra gần mắt tai,

Thân kẻ tà ác, không hay chút nào.

Phải để ý lên chỗ cao,

Mặc cho áo tốt, cho đồ ăn ngon,

Là sự vắng lặng tâm hồn,

Thiện lành thanh tịnh lớn khôn nên người.

4.       Hoặc đổi ý thành trí  thôi,

Chỉ  trí giác, ý  đến hồi nghĩ ngơi.

Lâu ngày ý hết rong chơi,

Phục tùng trí giác thành người thuần lương.

Muốn vậy đừng nên xem thường,

Ở chỗ phiền não sẽ vương bụi trần.

Muốn có trí giác nên cần

Ở nơi yên lặng canh chừng ý căn.

Đến khi ý hết làm xằng,

Mới nên đứng dậy nói làm việc hay.

5.       Hoặc xem mình như chết rồi,

Hưu trí, nghĩ mệt việc đời đã xong.

Hoặc như thây ma ngoài đồng,

Chờ  khi mục rã hết mong việc đời.

Việc làm thực hiện cho rồi,

Không còn vướng mắc nợ chi trong đời.

Như đang ngủ nghĩ thảnh thơi,

Đứng ngừng giữa bánh xe đời lăn xoay.

Mặc cho thế sự đổi thay,

Sống chết trối mặc chẳng hay mất còn.

Đến đi, có không chẳng màng,

Chơn như yên tịnh dự hàng vô sanh.

6.       Hoặc cứ chăm chú bền công

Làm mãi một việc, nói xong một lời.

Không màng biết đến việc ngoài,

Học một câu, tỏ nghĩa hay ý lành,

Hoặc đi giáo hóa chúng sanh,

Trí huệ có do học thành, dạy hay.

Trí đủ như chai nước đầy,

Không còn lưng vọng mới hay yên lành.

7.       Hoặc tập sửa tướng nói làm,

Chậm chạp, thong thả, thanh nhàn, thẳng ngay.

Tướng nơi mũi, lưỡi, mắt, tai,

Trang nghiêm, nết hạnh, không sai quy điều.

Dùng các quy tắc ngăn rào,

Không cho cái ý ra vào tự do,

Như bắt đứa tớ chăn bò,

Không để rảnh rổi, họa to không chừng.

8.       Hoặc tìm xét tâm chúng sanh,

Quán xét lẽ thật, nghe kinh, học bài.

Hoặc thấy hơi thở điều hòa,

Ghi nhớ từng chỗ thân ta, việc gì.

Hoặc thường gìn giữ oai nghi,

Hoặc thong thả đếm bước đi của mình.

Ngồi đếm số, lượm món đồ,

Hoặc nghe hơi gió, hoặc ngừa bệnh duyên.

Hoặc lắng lòng cho lặng yên,

Hoặc giữ nơi cái tự nhiên dung hòa.

Đều là phép định sâu  xa,

Ít nhiều, mau chậm nhưng ta phải bền.

Thực hành phải thật cần chuyên,

Giữ tâm chỗ vắng, định yên chịu buồn.

9.       Hoặc tìm xét trong cái không,

Trong cái vắng lặng, tối tăm diệu huyền.

Lắng lòng dè dặt nghe xem,

Động tịnh tâm thức các duyên trong ngoài.

Hoặc giữ một câu triết hay,

Tư  tưởng Phật Thánh gẫm suy tiếng đời,

Xét sự biến hóa đầy vơi,

Quán xem sự sống từ nơi Thánh hiền.

Sửa tư cách, hiểu thời duyên,

Làm Thầy dạy học ... pháp thiền định tâm.

Tránh xa ác khổ mê lầm,

Giữ ý yên lặng, tâm dần định yên.

10.      Hoặc quán màu sắc nhơn duyên,

Quán tứ đại, xem khoảng không có gì.

Thây ma, sự chết, tử thi,

Thảy đều là pháp quán tri định thiền.

Tưởng Tam Bảo, quán chư thiên,

Ân đức của Phật, nhân duyên cuộc đời.

Quán xét các pháp khắp nơi,

Cái  linh sự sống, quán nơi vô thường.

Từ bi hỷ xả vô lường,

Nơi cái không có, không lường, không biên.

Không cái ta, quán các duyên

Nơi thân bất tịnh, miếng ăn không rồi.

Hoặc chán cái kiếp luân hồi,

Sợ cho cái khổ, chán rồi tử sanh.

Tất cả các pháp, các danh,

Lý sự phải quấy cũng thành pháp môn.

Là đề mục nhập định luôn,

Khi ta thực hiện sẽ thông dần dần.

Tùy theo trình độ tu lần,

Cao thấp chọn lựa cho mình pháp tu,

Đó là người mới công phu.

Với người thuần thục pháp nào cũng xong.

Như nhau các pháp tương đồng,

Vốn không cao thấp ngoài trong khác gì.

Lúc đầu ta giữ một đề,

Chăm chút soi sáng tâm mê lâu ngày.

Về sau duyên cảnh đổi thay,

Là ta thay đổi pháp ngoài pháp trong.

Hể khi làm việc này xong,

Nghĩ  thông đứng dậy chớ không nán ngồi.

Hoặc giữ một đề mục thôi,

Đến có ấn chứng, biết rồi phép linh.

Cần nhứt là phải biết rằng,

Khởi đầu tầm sát để rành nghĩa sâu.

Hiểu nghĩa lý, vui bắt đầu,

Có  hỷ tâm sẽ xiết bao vui lòng,

Lạc vui tâm tịnh sạch trong,

Tâm trong sạch sẽ nâng cao định thần.

Các pháp nghĩa lý cao thâm,

Đã tầm sát kỹ nên mình rất vui,

Sau rốt định xả định thôi,

Bấy giờ cái học từ nơi tâm mình.

Cảnh ngoài un đúc thêm lên,

Tức là giải thoát được nên đạo rồi.

Đến niết bàn, dứt luân hồi,

Không còn khổ não dứt rồi tử sanh.

  • Vậy nên sơ định là tầm sát, hỷ, lạc, tịnh, định.
  • Nhị định là hỷ, lạc, tịnh, định.
  • Tam định là lạc, tịnh, định.
  • Tứ định là tịnh, định và sẽ đến định xả là đắc đạo, đắc chơn ngã, chủ tể, kết quả.

Qua tứ định đắc niết bàn,

Hưu trí thiệt thọ định an tinh thần.

Trong đại định tự nhiên chân,

Không còn có pháp quán tầm chi chi.

Trong cảnh tâm định thường thì,

Có những sự lạ khác gì thần thông.

Thấy mình bay bổng trên không,

Thấy biển nước trắng phủ vòng quanh thân.

Da nổi ốc, trán mát dần,

Thấy hào quang xẹt, tâm thần phiêu phiêu .

Nhập định phải tránh các điều,

Đua tranh ngồi ít, ngồi nhiều với nhau,

Cũng đừng so sánh lâu mau,

Qua khỏi tầm sát là sau đến mừng.

Hỷ mừng, lạc vui, tịnh thanh,

Đi vào cảnh định quá trình tự nhiên.

Hãy để tự nó định yên,

Đừng nên vọng tưởng khi duyên chưa tròn.

Vừa động, liền đứng dậy đi,

Chớ đừng ngồi nán e suy nghĩ hoài,

Những điều sai quấy xưa nay.

Ngồi được nhờ tập lâu ngày tăng thêm.

Đua hay khoe giỏi không nên,

Cũng đừng vọng tưởng dưới trên ông bà.

Đức tin phải có cho ta,

Có nơi hướng đến, nhưng mà không trông

Linh nghiệm có do thần thông

Có tu thiền định, có lần phép linh.

Nhưng ta phải tự biết mình,

Bởi ta tu để thoát thân luân hồi.

Nhập định ta nên tập ngồi,

Cho quen chỗ vắng để rồi đến khi,

Mai sau đến lúc đứng đi,

Đến chỗ xao động tâm thì vẫn yên,

Chính nhờ chánh định là duyên,

Để ngăn tà ác, tâm mình an vui.

Hể  định có thần thông rồi,

Trí  huệ đạo lý cùng thời đắc thâu.

Từ định mau tới định lâu,

Quả linh, đạo lý  không cầu (có) tự nhiên.

Tâm không xao động an yên,

Định  tự xuất lộ, không duyên cảnh ngoài.

Thân trong sạch, thọ cảm vui,

Tư tưởng huyền bí, có rồi thần thông.

Thức trí huệ sáng tỏ thông,

Giác ngộ giải thoát không mong cũng thành.

Thân không” đủ linh, giác, thần,

Sự sống báu quý vô ngần thanh cao,

Phải biết gìn giữ chùi lau,

Chớ cho bụi bặm dính vào mất thiêng.

Nhờ nhập định tâm vững yên,

Cái ý trong sạch đủ duyên lực hùng,

Nhờ vậy mà có thần thông,

Có  từ cái định ẩn trong việc làm.

Như cái trái tốt thơm ngon,

Có vỏ bao kín mới còn dài lâu.

Định gom các tư tưởng sâu,

Làm một sức mạnh không đâu sánh bằng.

Trong đó ba mật là nhân,

Thân, khẩu, ý mật vô cùng định yên.

Sức mạnh của mật là thần,

Thần mật gom kết cả thân khẩu .. làm,

Ba cái mật thật linh thiêng,

Bảo no hết đói thật huyền diệu thay.

Bảo sống sự sống kéo dài,

Bảo chết là chết bỏ ngay thân này.

Bảo đi, đi tới thật hay,

Bảo lên, bảo xuống làm ngay lệnh truyền.

Thần mật biến hóa vô biên,

Chỉ một đức tánh thiêng liêng chính là,

Ta là mật, mật là ta,

Chư  Phật Thánh cũng là ta hiện tiền.

Mật là một đức linh thiêng,

Chơn như, trí huệ, pháp thiền thiếu đâu.

Về pháp nhập định ban đầu,

Tóm tắt sơ lược tạm hầu hiểu sơ.

Muốn hiểu kỹ để thật hành,

Mỗi đoạn giảng giải thành nhiều sách hay.

Pháp hành  nhiều cách hiển bày,

Thật hành phải có Thầy hay chỉ rành.

Giới ủng hộ định mới thành,

Xuất gia pháp khất sĩ hành mới nên.

Khất sĩ  pháp thành không trên

Không làm khất sĩ định yên được nào.

Khất sĩ  không định lao xao,

Ra người khất cái khác nào ăn xin.

Có định giới mới phát sinh,

Giới luật, định huệ song hành chơn như.

Sống đời thanh tịnh bi từ,

Chơn lý lẽ thật đạo từ tâm sinh.

Trong đời ai cũng sống xin,

Ai  mà không có học xin mỗi ngày,

Ai mà không định phút giây,

Ai mà không có phép tài thần thông.

Nên ai sống đúng là nên,

Người hành sái trật oan khiên đọa đày.

Tự mình nên hư đúng sai,

Tìm xét, thấy hiểu trong bài tự nhiên.

Tâm định như mặt nước yên,

Việc chi  động đến thấy liền biết ngay.

Tự  nhiên biến hóa sắp bày,

Cái ta khỏi phải học hay hành trì.

NÓI TÓM LẠI

Ta mượn đường thiện để đi,

Đến lớp khất sĩ học khi thực hành,

Giới định huệ tu sẽ thành,

Giải thoát, giác ngộ đến thành toàn năng.

Khất sĩ phải đủ thiện căn,

Tri thức nhận biết nói năng tính làm.

Đừng nghe ích lợi mà ham,

Chưa đủ duyên phước, mà làm không xong.

Kẻ ác thiếu học, không minh,

Luyện tập tư tưởng cũng sinh phép thần,

Không trí huệ mà linh thông,

Tự cao quỷ quyệt sẽ sanh ác tà.

Vậy nên ai muốn xuất gia,

Trước tập tu phước, sau là học kinh.

Chơn lý mở trí thông minh,

Tập giữ giới luật tiến trình tu tâm.

Xuất gia phải biết đừng lầm,

Tu là mãi mãi thậm thâm đường dài.

Quyết định chắc chắn không sai,

Tu không phải một hai ngày thành công.

Nghĩ  suy chưa được suốt thông,

Đừng khi làm Phật, lúc đồng với ma.

Chánh định chơn lý chính là,

Niết bàn vắng lặng cái ta miên trường.

Tu hành đi thẳng một đường,

Vốn không mau chậm thường thường hiểu ra.

Như  ăn cơm để sống mà,

Nên đi chậm rãi cũng là thành công.

Nếu kẻ thiện lành sạch trong,

Tâm trí đâu có tiêu vong một ngày.

Đừng lo sợ, đường còn dài,

Còn như nhập định lúc này cần chuyên.

Chấp pháp tu tâm đi lên,

Khi đã đi tới nơi yên lặng rồi,

Cảnh tự nhiên vắng lặng thôi,

Có chấp, không chấp tranh ngôi thứ lầm.

Lúc đầu cần cảnh tịnh tâm,

Tâm cảnh như nhất thậm thâm định thiền.

Đừng gần sanh chúng không hiền,

Hoặc gần thì phải trợ duyên hộ trì.

Kiên tâm bền chí mà đi,

Tuy không sợ chết, đừng khi liều mình.

Người chết không có quả linh,

Cảnh tịnh, yên lặng, tự sinh pháp thiền.

Trước khi nhập định việc rồi,

Hoặc bỏ ngang được không bồi hồi tâm,

Không dính mắc, tâm lặng ngừng,

Động tịnh từ chút tập dần cho quen.

Tham mê thái quá không nên,

Mà ra tù túng khó bền công phu.

Tìm chỗ thanh vắng tịnh tu,

Đêm nơi chỗ vắng, ngày thời gốc cây.

Ngồi chỗ trống thấy chơn trời,

Sáng phơi chút nắng, khuya mời chút sương.

Chỗ ngồi cũng phải thường xuyên,

Thay đổi vị trí cho tâm không nhàm.

Không lìa mục đích tâm an,

Hướng vào chánh định mà làm mục tiêu.

Bắt đầu chánh kiến cao siêu,

Chánh định cuối chót mục tiêu sau cùng.

Một lời xin nhắn nhủ chung,

Ai cũng nhập định để mình an yên ./.


[1] . Nguyên văn trong Chơn lý của Đức Tổ  Sư

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết:

Các bài viết liên quan