CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Lý tưởng người xuất gia

Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta ai cũng luôn mang trong mình một ước mơ, một lý tưởng riêng. Chúng ta không có quyền chọn cho mình một nơi sinh ra, nhưng có quyền chọn cho mình một cách sống. Đối với hàng xuất gia, mỗi người luôn mang bên mình một lý tưởng giải thoát.

Để biết về điều này chúng ta nên nhìn một cách thiết thực vào cuộc sống hiện đại ngày nay, một thời đại cực kỳ văn minh và tiến bộ, bằng những kỹ năng khoa học hiện đại, tinh xảo, như những máy móc điện tử kỹ thuật số, máy vi tính, điện thoại di động, mạng internet v.v…. Như vậy, lý tưởng giải thoát của người xuất gia phải như thế nào để không bị sự lôi kéo hấp dẫn ấy?

 

Chúng ta hãy tâm niệm lại lý tưởng xuất gia ban đầu là cầu mong giải thoát, cũng có nghĩa là giải thoát ra ngoài những danh lợi, vật chất, tiền của, tình cảm ở thế gian. Lý tưởng ấy thật trong sáng, lành mạnh, chân chánh, chỉ thuần một điều là mong cầu được giác ngộ giải thoát, tâm hồn an lạc với cuộc sống thánh thiện ở chốn thiền môn. Nhưng hiện nay, trên thực tế cho thấy xã hội càng văn minh phát triển, nhu cầu hưởng thụ của con người lại càng cao. Ở đây, người xuất gia chúng ta không phải lẩn tránh mà là tiếp cận xã hội để học hỏi là phát huy mặt tích cực của mình, chứ không phải để bám víu vào những pháp thế gian phàm tình ấy. Chỉ cần một niệm “xả”, chúng ta được nhẹ nhàng giải thoát ngay. Nếu không khéo giữ gìn tâm nguyện và lý tưởng ban đầu, chúng ta rất dễ bị lung lạc, sa ngã trong dòng đời xuôi ngược, sẽ dễ bị dính mắc tham cầu vật chất xa hoa dục lạc.

Với tính tích cực luôn nhìn đời bằng con mắt tuệ giác, nhìn thấy được hai mặt ở thế gian tức là một bên thánh thiện và một bên là phàm tình mong cầu cuộc sống vật chất sung túc, danh lợi, cũng có nghĩa là mặt tốt lẫn mặt xấu, vui khổ đan xen nhau, người xuất gia học Phật sẽ giữ vững được lý tưởng của bậc thánh thiện là cầu mong sự an lạc, giải thoát không vướng mắc vào pháp thế gian.

Nếu cuộc sống xã hội đa phương diện hấp dẫn cuốn hút con người, giáo lý của đạo Phật cũng có đa pháp môn để ứng phó, đối trị một cách tương ứng thích hợp và có hiệu quả. Đó chính là sự ly tham, ly bất thiện, luôn quán chiếu cuộc đời là vô thường, có không, hợp ly, tụ tán… tất cả đều do nhân – duyên – quả mà có. Hiểu như vậy chúng ta mới dễ dàng xa lìa các pháp, không bị buồn đau nhiễu hại, không bị luật vô thường chi phối. Người xuất gia chúng ta cần “như lý tác ý” và thường giữ một niệm “xả”, lấy đó làm hành trang cho lý tưởng giải thoát của mình. Người trẻ năng động càng cần nên khép mình trong giới luật để trau dồi phạm hạnh.

Cũng vậy, về nhu cầu sống, chúng ta phải luôn ý thức “ít muốn, biết đủ” tức là sống trong thế tục, nhưng đừng để thế tục hoá, thì lý tưởng giải thoát của chúng ta sẽ không bị lung lay. Hay nói cách khác, người xuất gia phải luôn gắn mình trong một trọng trách vì Phật pháp, vì trách nhiệm “hoằng pháp vi gia vụ, lợi sanh vi bổn hoài” để nhắc nhở mình hằng tỉnh giác, chánh niệm trong mọi hành vi lời nói và ý tưởng sao cho phù hợp với Chánh pháp. Điều quan trọng đối với hàng tu sĩ trẻ ngày nay, chúng ta đừng nên xem thường việc giao tiếp xã hội quá nhiều, và cũng đừng ỷ lại mình với một số kiến thức mình đã được học, mà phải hằng “phản quang tự kỷ” để biết rằng mình chưa đủ năng lực, tâm tu chưa vững, nên hướng vào nội tâm và tu tập phát triển tâm linh để nuôi dưỡng, hun đúc cho lý tưởng giải thoát của mình ngày được kiên cố vững vàng hơn.

Các bậc tiền bối thường nhắc nhở rằng: “Khi nào chưa chứng đắc quả A La Hán thì đừng tin nơi chính mình”. Cũng vậy, Bồ-tát đi vào đời để dẫn dắt chúng sanh, còn chúng ta phàm phu đi vào đời sẽ bị đời dẫn dắt mà không hay. Thế nên, chúng ta hết sức khéo léo khi tiếp xúc va chạm cuộc đời, luôn lấy sự hoà hợp trong Chánh pháp mà sống ở đời, lấy đó làm lý tưởng, làm tiêu chuẩn tuyệt đối và cũng nương theo Kinh, Luật, Luận để tu tập hành trì, chuyển hoá, cải tạo đời sống, diệt trừ những pháp hạ liệt, uế nhiễm ở đời, để tâm linh được phát triển thăng hoa về đạo đức, tự thanh lọc cho mình, ngày càng an lạc, thanh tịnh và giải thoát.

Tóm lại, đạo Phật xưa cũng như nay, không hề mất đi giá trị hướng dẫn giác ngộ giải thoát cho mọi người. Thế nên, chúng ta luôn sống trong Chánh pháp, không ngừng phấn đấu để hoàn thiện tự thân và thành tựu lý tưởng.

 

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: