Cho đời
- Ngọc Chơn
- | Chủ Nhật, 22:07 29-06-2014
- | Lượt xem: 7623
Có những vần thơ vút lên tận trời xanh
Đưa hồn người vào mông lung, ảo tưởng
Có những vần thơ dịu dàng như làn gió thoảng
Thổi bồng bềnh mái tóc lẫn hương xưa
Có những vần thơ như đoàn quân nhạc
Dẫn muôn người vào cuộc tương sát tương tranh
Có những vần thơ dệt trời thơ mộng
Và thi nhân trầm mình tìm lại bóng giai nhân
Tôi chỉ muốn thơ tôi dịu dàng thơ dại
Vì thơ tôi vốn xuất phát tự đáy lòng
Nó không dệt những mảng phù du ảo ảnh
Ru con người quên cả bến thời gian
Tôi chỉ muốn thơ tôi như lỗ hổng nhỏ
Trên con tàu đang vượt sóng đại dương
Để tất cả mọi người đều cảnh tỉnh
Vì Tình người đang thiếu vắng mọi nơi
Tôi muốn thơ tôi như đóm lửa nhỏ
Trong đám rơm khô chờ sẵn bắt mồi
Để tất cả mọi người giật mình lo sợ
Vì Tham- sân- si đang cháy rực khắp phương trời.
Các bài viết liên quan
- Thảm họa thương tâm - Thứ Năm, 15:15 12-09-2024 - xem: 2375 lần
- Thơ về quê Mẹ - Thứ Sáu, 08:19 23-08-2024 - xem: 4009 lần
- Hoa trí sáng trong - Thứ Ba, 12:34 11-06-2024 - xem: 12043 lần
- Niệm ơn Người - Chủ Nhật, 14:38 05-11-2023 - xem: 4521 lần
- Pháp bình yên - Thứ Ba, 23:23 30-05-2023 - xem: 4908 lần
- Tưởng nhớ ơn Thầy - Chủ Nhật, 20:28 11-12-2022 - xem: 11354 lần
- Bàn tay đẹp - NT. Huỳnh Liên - Thứ Bảy, 06:51 18-09-2021 - xem: 9752 lần
- Trầm tư - Thứ Ba, 19:04 31-08-2021 - xem: 11597 lần
- Quán niệm sự chết qua từng sát na - Thứ Hai, 15:30 16-08-2021 - xem: 11153 lần
- Từ chiếc lá úa vàng đến quả ngọt của người tu Phật - Chủ Nhật, 15:41 15-08-2021 - xem: 15676 lần
- Ngẫm nghe nhân quả qua tích truyện Phật giáo - Thứ Tư, 09:57 11-08-2021 - xem: 10227 lần
- Một sáng đầu thu - Thứ Hai, 20:18 09-08-2021 - xem: 10136 lần



