CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Dòng năm tháng

 1. DÒNG NĂM THÁNG

 Có ai mong những tháng ngày cách trở?

Để lòng người như gió thoảng vào tim

Đến hay đi cuộc cút bắt kiếm tìm

Dòng năm tháng vẫn xô về quá khứ.

(Dharamsala –Hạ 1998)

 

 2. RU MỘNG

Ru trăm năm hồ mộng

Kỷ niệm hãy ngủ say

Ngày cũ xin khép lại

Ta còn gì trong tay.

 

Ta buông nhẹ vòng tay

Để quên đi phiền muộn

Để lắng nghe lời gió

Để đi qua đời buồn.

 

Ta đi qua thời gian

Thôi còn gì lưu luyến

Ta chắp tay cầu nguyện

Cho nhân thế an nhàn.

 

Thế nhân hãy vui đi

Dù đời có buồn đau

Đừng chìm trong khổ sầu

Vì thời gian qua mau!

 

3. ĐÃ MỘT LẦN

 Sương phủ chiều lên ngàn nhỏ lệ

Bàn chân hờ hững đón thu sang

Em buồn chăng một chiếc lá vàng?

Dẫu rơi xuống cũng một lần xanh mướt !

( Delhi – Đông 98)

 

4. KIẾP NGƯỜI

 Lang thang hạt bụi hoa trôi

Ngàn năm thế thái lạc loài chốn nao?

Hỏi con sóng vỗ dạt dào

Kiếp người mấy thuở thôi vào cõi mơ?

(Delhi – Hạ 99)

 

5. KHOẢNH KHẮC

Có khoảnh khắc ta như dừng lại

Để lắng nghe nhịp thở thời gian

Mùa xuân qua… rừng trút lá vàng…

Sao ta mãi bâng khuâng tìm dĩ vãng?

(Dharamsala - Hạ 1998)

 

6. CHO TÔI XIN

Cho tôi xin một giọt hồng bé nhỏ

Sưởi ấm lòng khi đêm lạnh sương buông

Cho tôi xin một nụ cười trong lặng

Tô điểm đời không còn kẻ lệ tuôn.

Cho tôi xin…

(Darjeeling –Đông 1998)

 

 7. DÒNG ĐỜI

Nếu em biết tình người là đen bạc

Thì trách chi lời hoa mỹ đầu môi

Bao nhiêu năm sống vội đuổi theo đời

Hãy dừng lại tìm về nơi bến giác!

 

Nếu em biết dòng đời là nghiệt ngã

Thì trách chi những bóng tối đoạ đày

Kiếp phù du thoáng mất mấy ai hay

Đừng hờ hững, đừng quên đường giải thoát!

(Dharamsala – Hạ 1998)

 

8. CHIỀU HƯ VÔ

Chiều đi nắng tắt lưng đồi

Còn ta còn cả đất trời hư vô

Trăm năm giấc mộng mơ hồ

Tỉnh ra khoé mắt chưa khô lệ ngà.

(Manali –Hạ 1999)

 

9. CHỢT TỈNH

 Trăng soi đỉnh núi nhòa sương phủ

Gió lạnh đìu hiu vẳng tiếng ru

Còi tàu chợt xé đêm vào mộng

Bừng tỉnh cơn mê kẻ lãng du.

( Gaya - Đêm chờ tàu – 15 – 8 – 1999)

 

 10. CÒN CHĂNG

 Nếu quả thật một mai

Trái đất này bùng vỡ

Ta còn gì cho ta?

Ôi vòng tay nhỏ bé!

(Đêm động đất Delhi – 98)

    Chia sẻ với thân hữu:
    In bài viết: