CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Vu Lan vừa qua, dư âm còn đọng lại

Sáng nay, sau bữa điểm tâm với thầy Trụ trì trẻ tuổi của Thiền viện Pháp Thuận ở một vùng đồi núi khá hoang sơ. Con đường nhỏ chạy ngang qua có cái tên dễ thương là Đường Lâu Đài Cổ (Old Castle Road).

Nhàn nhã và thành thơi, người viết những dòng chữ này thưởng thức ánh nắng ban mai, sáng mà không chói, ấm nhẹ pha với tí sương nên vừa đủ ôn độ cần thiết cho cơ thể vật lý.

Người viết nghiêng người chênh chếch trên chiếc võng đong đưa, bên ngoài mái hiên gian hiền thất, dưới tán lá của một cây cổ thụ không tên không tuổi. Tất cả làm cho buổi sáng trở nên đậm chất nguyên sơ của ngàn năm trầm mặc.

Vài con chim ruồi, loại cực nhỏ, lặng lẽ chuyền cành, có lẽ cũng đang thưởng thức làn không khí nhiệm mầu. Tia mặt trời xuyên qua những mảng tơ nhuyễn giăng bâng quơ đây đó, thi thoảng có những sợi to hơn, thẳng hơn, long lanh óng ả hòa quang phản chiếu.

Mầu nhiệm đâu cần những điều phi thường, siêu nhiên và kỳ lạ. Mầu nhiệm đang hiện hữu nơi từng chi tiết thật nhỏ ngay đây. Chỉ cần để tâm lặng lẽ, dứt các phan duyên, trả đôi mắt về với chức năng đơn sơ của nó, trả đôi tai về với chức năng đơn sơ của nó, để mà thấy mà nghe. Mầu nhiệm đang có mặt. Cả vũ trụ đang vận hành. Mắt và tai tiếp nhận được từ cái tầng gần nhất đến cái tầng xa xôi diệu viễn nhất, vũ trụ thiên hà.

Chuyển người, vươn duỗi hết độ dài của xương sống cho đến khi các khớp đạt đến độ dài tối đa. Để yên vài phút cho ánh sáng ban mai thấm vào. Độ thư thái tăng dần lên, tai mắt tinh tường hơn, nghe được cả những tầng âm vực của mênh mông thăm thẳm, nhìn thấy cả những hạt bụi đang rơi của một hiện thực đa tầng. Vài con côn trùng nhĩnh hơn hạt bụi thế mà có đầy đủ lông cánh bay lượn trong nắng sớm. Mầu nhiệm đang có mặt. Thật sự mầu nhiệm đang có mặt, phủ kín mọi chiều của thời gian và mọi điểm của không gian. Con người ta không có thời giờ tĩnh lặng để nghe thấy và độ nguyên sơ tinh khôi để nhận ra mà thôi.

Quỹ đạo bay của hạt bụi là đáng nể. Tốc độ và quỹ đạo bay vừa ngẫu nhiên vừa độc đáo của những con côn trùng nhỏ như hạt bụi là đáng nể. Mầu nhiệm đang có mặt nơi những quỹ đạo xuyên thẳng hay ngoằn ngoèo, ngẫu nhiên bất kỳ hay đã định đặt từ trước, đều đáng nể. Những con côn trùng trở nên kỳ vĩ, những hạt bụi long lanh kỳ vĩ, những sợi tơ lấp lánh kỳ vĩ. Trong thế giới mầu nhiệm kỳ vĩ đó, từng con người chắc chắn cũng kỳ vĩ, có nhận ra hay không có nhận ra mà thôi.

Con người đã làm thay đổi bề mặt quả địa cầu nhiều nhất so với những sinh vật còn lại. Không kỳ vĩ sao được khi con người làm thay đổi bộ diện của bề mặt đại dương với đủ loại thuyền bè và hàng không mẫu hạm; bộ diện dưới mặt nước với tàu ngầm và thủy lôi, cáp quang thông tin các loại; trên bầu trời với các loại máy bay nhanh chậm khác nhau; và trong không gian với những vệ tinh, những phương tiện phi hành và những trạm dừng chân dưỡng sức. Sức chinh phục thế giới bên ngoài đã là kỳ vĩ. Vì sao? Vì mầu nhiệm đang có mặt.

Sức chinh phục thế giới bên trong cũng đã từng và đang là mầu nhiệm. Những thiền giả đỉnh cao ngày xưa đã giải mã thế giới tâm thức. Có những lần giải mã mạnh đến đỗi đã tạo nên những cơn "địa chấn sáu (6) cách", tháo tung xiềng xích từng trói chặt con người hàng nhiều chục ngàn năm để xuất hiện một Sĩ Đạt Ta hiển thánh ở mức độ cao nhất của một lộ trình hiển thánh vĩ đại nhất.

Đã có một Lão tử, một Khổng tử thời cổ đại, một Phật hoàng Trần Nhân Tông thời trung đại với những mức độ hiển thánh kỳ vĩ khác nhau. Mầu nhiệm có mặt, trọn vẹn và tinh khôi. Chỉ có mức độ mở mắt và kiểu lóng tai là khác biệt đủ kiểu mà thôi.

* * *

Người viết chợt nhớ đến Khoa Hoằng pháp, Học viện Phật giáo Việt Nam, Khóa XI. Bây giờ là học kỳ thứ tám của khóa này, tức là học kỳ chót. Mầu nhiệm có mặt, sau giai đoạn ngắn ngủi ngỡ ngàng lạ lẫm thì tình pháp lữ đã chan hòa và càng lúc càng rõ nét.

Hoằng pháp là hoạt động chủ yếu và cốt lõi trong sự nghiệp cứu độ nhân sinh, cho "Âm siêu dương thới", nói theo kiểu tín ngưỡng thờ lạy. Vài hôm nữa là lễ Vu Lan, một lễ hội cũng đậm đặc màu sắc "Âm siêu dương thới". Lễ hội có trọng tâm là chữ Hiếu, một phiên bản có mức độ phá cách của hành trì Phật giáo. Gọi là phá cách vì, nói một cách an toàn hơn, nhà Phật có trọng tâm là chữ Giải thoát. Giữa chữ Giải thoát và chữ Hiếu có một khoảng cách nhất định. Lý tưởng Bồ tát đã thu hẹp và xử lý thành công khoảng cách này về phương diện tư tưởng và cả về phương diện thi thiết triển khai tư tưởng vào hiện thực đời sống hành trì. Mầu nhiệm có mặt, tổng nhiếp và viên