Đạo Phật Khất Sĩ
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Truyện



Khêu ngọn đèn

No PictureĐường trưa. Nhà sư khất thực. Áo tu hành đẫm mồ hôi. Đầu đội nắng, chân trần bỏng rát. Nhẫn nại bước đều khoan thai. Một gã nhe răng cười hềnh hệch. Đầu trần, mình trần, chân trần. Song hành nhà sư. Cả hai cùng bước. Người vô ưu im lặng. Kẻ vô thức cười.



Trở về (Phần 15)

No PictureTrên chuyến xe khách về lại chùa, cũng là quê hương của một thời tuổi thơ, Pháp Đăng muốn được quỳ dưới chân thầy trụ trì mà sám hối cho một thời bồng bột của mình, và cảm thấy lo lắng, e dè khi nghĩ tới sư đệ Pháp Bảo, không biết bây giờ sư đệ Pháp Bảo ra sao.



Thay đổi số phận (Phần 14)

No PicturePháp Đăng tiến lại gần bên khung cửa sổ để đưa mắt nhìn cho thật kỹ thầy trụ trì đang thuyết giảng Phật pháp, nhìn thầy đang ngồi uy nghiêm để trao giảng lời Phật dạy một cách lưu loát, hùng hồn và theo đó là tiếng vỗ tay hoan hỷ của hàng trăm Phật tử, Pháp Đăng cảm nhận được niềm hạnh phúc vô cùng như chính mình đã tìm ra được hướng đi cao đẹp và mục đích đời mình.



Hướng đi (Phần 13)

No PictureNhìn hình ảnh của chú Nguyên, Pháp Đăng mới phần nào hiểu hết được nỗi đau mà sư đệ Pháp Bảo đã phải chịu đựng khi đưa tiễn Pháp Đăng lên Sài Gòn để đi tìm thứ gì đó hư ảo mà Pháp Đăng cho là phải “thay đổi số phận” của đời mình.



Đây là đâu (Phần 12)

No PicturePháp Đăng nằm một mình nhớ lại lời chú Nguyên vừa mới nói, Pháp Đăng cảm thấy nhớ trường lớp vô cùng, nhớ lời hứa quay trở về rước sư đệ Pháp Bảo nữa, mà mấy tháng nay Pháp Đăng có được đi ra ngoài đâu, ngoài việc đi cúng đám rồi về chùa, và ra chợ mua thịt về cho mấy con chó phốc, thì làm sao mà có thể đi rước Pháp Bảo



Chênh vênh giữa dòng đời (Phần 11)

No Picture“Thích nghi để tồn tại” và chú tiểu Pháp Đăng sẽ bắt đầu thích nghi với một môi trường mới tại một ngôi chùa mới ngay giữa lòng Sài Gòn với biết bao bỡ ngỡ đầu đời trong từng ý niệm quá đỗi thơ ngây, rồi sẽ định hình cho nhân cách của một con người đang chuẩn bị chuyển tiếp sang giai đoạn trưởng thành thật sự.



Đi đâu - về đâu (Phần 10)

No PictureĐứng giữa ngã tư đường trên bộ đồ nâu sồng, chiếc giỏ xách mà nói đúng ra là cái cặp đi học và đôi dép tổ ong bị đứt vai đầy bụi đất. Pháp Đăng cảm thấy mình như bị lạc lõng vô cùng giữa thế giới chung quanh mà chỉ có mình là người khác biệt.



Sài Gòn hoa lệ (Phần 9)

No PictureTheo kế hoạch được bàn tính kỹ càng tối hôm qua, thì sáng nay Pháp Đăng sẽ cùng Pháp Bảo thay vì trên đường đi học sẽ chuyển hướng thẳng ra đường quốc lộ để Pháp Đăng trốn đi Sài Gòn. Vì ở cái làng nghèo này thì đâu ra cái bến xe nào ngoài việc phải đi tận quốc lộ để đón.



Kế hoạch "ngầm" (Phần 8)

No PictureMọi chuyện vừa trải qua đã làm cho Pháp Đăng phải suy nghĩ lại thật nhiều điều về hiện tại, tương lai mà chú muốn đi tìm câu trả lời, lâu lâu lại toát ra ý nghĩ: phải chăng Sài Gòn… là nơi có thể giúp chú thay đổi số phận của đời mình và thực hiện những ước mơ vĩ đại như bao người đã tìm tới.



Sự ra đi của sư huynh Pháp Tất (Phần 7)

No PicturePhát Tất chạy thật nhanh về phòng lấy túi xách đã chuẩn bị sẳn với chẳng có thứ gì quý giá ngoài với mấy bộ đồ nâu đơn sơ, ít quyển kinh cũ để gọi là có cái để mang đi như người ta, rồi chạy thật nhanh ra ngoài cổng trong tiếng khóc thất thanh vọng lại của Pháp Đăng và mấy chú.