CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Vu Lan



Về nguồn

No Picture

Ngày xưa mẹ chào đời

Khóc tu oa…ngoại dỗ,

Ngày nay con chào đời

Khóc tu oa…mẹ dỗ.



Vu Lan nhớ cha

No Picture

“Cha già như Phật Thích Ca

Mẹ già như thể Phật bà Quan Âm

Nhớ ngày xá tội vong nhân

Lên chùa lạy Phật đền ơn sanh thành”.



Mơ ước đời tôi

No PictureTôi hiểu trái tim người Mẹ phần nào qua bài Kinh Báo Hiếu, qua những vần thơ trữ tình nhẹ nhàng, qua những áng văn mượt mà đầy hình tượng, qua những khúc nhạc ngọt ngào sâu lắng ca ngợi tình Mẹ và cùng với chút kinh nghiệm thực tế ít ỏi của một con bé mười tám tuổi khi nhìn bạn bè mình đang bơi lội trong dòng sông tình Mẹ.



Hương vị Vu Lan

No Picture Mùa Hạ sắp đi theo gót chân của mùa Xuân để nhường chỗ cho mùa Thu đến với khí trời mát dịu, lá vàng rụng rơi làm cho chúng ta liên tưởng đến cội nguồn ân đức nhớ về ngày lễ hội truyền thống Vu Lan rằm tháng bảy, ngày xá tội vong nhân, ngày mà việc hiếu trung nhân nghĩa được nhắc đến nhiều nhất để cho hậu thế có cơ hội ôn lại những lời vàng tiếng ngọc của các đấng sanh thành.



Mùa Vu Lan báo hiếu với ý pháp tứ trọng ân

No PictureĐạo Phật du nhập vào Việt Nam đến nay đã trên dưới hai ngàn năm, và ngày rằm tháng bảy đã trở thành ngày truyền thống hiếu hạnh của người con Phật Việt Nam. Ngày rằm tháng bảy không còn là ngày lễ riêng của đạo Phật mà nó đã trở thành ngày hội lễ trung nguyên, lễ Vu Lan báo hiếu của cả dân tộc.



Vu Lan nhớ mẹ

No Picture

Đã mấy thu qua mẹ vắng nhà

Chim thôi ngừng hót khúc hoan ca

Con thơ nhỏ dại ngây ngô khóc

Cha cũng rưng rưng mắt lệ nhòa.



Tinh thần hiếu đạo trong đạo Phật

No PictureĐối tượng của Hiếu đạo theo Phật giáo là mối quan hệ con cái và cha mẹ trong nhiều đời. Vì thế, chúng ta không phải chỉ hiếu thuận cha mẹ của mình trong hiện đời mà còn phải thể hiện lòng hiếu thảo và báo đáp đến cha mẹ ở quá khứ; có thể thực hiện lòng hiếu thảo từ cha mẹ của mình rồi lần đến cha mẹ của chúng sanh.  



Công ơn cha mẹ

No Picture Cứ mỗi năm, đến mùa thu tháng Bảy, lá vàng bay ngập lối, trong lòng tôi chợt dâng lên một niềm cảm xúc khi nghĩ về hai đấng sinh thành, người đã tạo hình hài và nuôi dưỡng cho tôi khôn lớn nên người. Cha và mẹ là hai đấng thiêng liêng cao cả, mà trên cuộc đời này, dù ta có đi đến nơi đâu, có tiếp cận bao nhiêu người, cũng không nơi nào bằng tấm lòng cha mẹ đối với mình. Tại sao thế?



Trái tim

No Picture

Tim con có tự thuở nào?

Mẹ cha ban tặng thuở nao tượng hình!

Một nửa mẹ cho trong những ngày mang nặng,

Một nửa cha dành hơn chín tháng lo âu.



Đời mẹ

No Picture

Sáng nay trời bỗng nắng oi

Mồ hôi trán Mẹ đầy vơi giọt mềm

Mãi lo quang gánh chợ đêm

Chiều lo tất bật cơm canh con về…