CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM TRANG NHÀ. CHÚC QUÝ VỊ AN VUI VỚI PHÁP BẢO CAO QUÝ !

Vu Lan



Chuyện kể Vu lan

No PictureĐược đi theo mẹ đến chùa Lòng bé náo nức chạy ùa vào sân Khung viên rộng lớn bao lần So nơi bé ở chỉ phần nhỏ thôi



Mẹ và tình thương

No Picture"Mẹ" có nghĩa là tình yêu Một tình yêu không bến bờ, không hạn định Thảy thảy thường lưu, âm ỉ mạch nguồn từ vô thỉ Để sáng nay chạm vỡ một câu kinh lồng lộng trong tiếng chuông ngân...như thị



Không bất hiếu

No PicturePhật dạy hạnh hiếu vi tiên Người con bất hiếu đọa miền âm ty Đức lòng hiếu hạnh được ghi Hiếu hạnh Phật hạnh đức gì cao hơn



Nghĩ về cha

No PictureNhớ hồi còn học mẫu giáo gởi, cha về thăm quê, thấy cha, tôi ngờ vực. Trước mắt tôi là một người đàn ông to cao, râu ria để dài, tôi nép vào góc cửa, sợ sệt. Cũng vì mỗi năm cha về thăm nhà một lần, hồi ấy tôi còn nhỏ nên cũng chưa biết hoài niệm về hình bóng của cha.



Nhớ mùa lá rụng

No PictureThu nay đến nhìn lá vàng rơi rụng Lòng bâng khuâng hồi tưởng nhớ thu xưa Bao ấn tượng năm nào còn lắng đọng Mãi khắc ghi tâm khảm khó phai mờ.



Thương nhớ Mẹ

No PictureTrong tập thơ thương nhớ Mẹ này… để nói lên với tiếng lòng của tình Mẫu Tử, là ân nghĩa thiêng liêng cao cả nhất. Nên chỉ lối văn diễn tả ra, mới vừa nghe qua, dường như có rất nhiều tình cảm theo thể thường. Nhưng thiện ý của tác giả là mượn hoàn cảnh của mình để khuyên răn người. 



Vu Lan nhớ ngoại

No PictureNgoại tôi! Những tháng ngày không quên trên con đường làng nhỏ, đêm đêm về bắt đom đóm bỏ vào chai làm đèn, những lần lặn hụp chơi đùa dưới sông làm Ngoại lo sợ la rầy… đã tạo thành nhịp khúc của thời gian về công ơn nuôi dưỡng của Ngoại đối với đàn cháu còn bé nhỏ.



Khái quát về quan điểm hiếu đạo của Phật giáo

No PictureTrải qua mấy ngàn năm lịch sử Trung Quốc, tinh thần “hiếu đạo” vẫn luôn được mọi người công nhận là một mỹ đức truyền thống chí cao vô thượng.Đến khi Phật giáo truyền vào Trung Quốc,đã bị giới học giả Nho – Đạo công kích...



Nhặt mưa làm nước mắt

No PictureBố của con! Trời lại mưa Bố ạ. Và con lại nhớ đến câu nói của Bố năm nào khi con bước vào căn nhà với thân hình ướt sũng. Bố nhìn con lắc đầu với nụ cười một nửa: “Con lại lang thang nhặt mưa làm nước mắt và trả nước mắt cho mưa ư con gái?” Chỉ có Bố là hiểu con, và Bố nói cũng chỉ có con hiểu Bố.



Vì con là con của Bố!

No PictureTrưa! Một buổi trưa Sài Gòn úa màu nắng. Nhạt nhòa, vụn vỡ và dần tắt hẳn. Từng đám mây đen lùng bùng nhập vào nhau hằn học. Mưa! Lưa thưa. Lớt phớt. Và có gì đó xốn xao, não lòng trong tôi, khi ngắm nhìn và trầm mình thật lâu dưới cơn mưa ấy. Chúng đã kéo tôi về với những kỷ niệm không tên ngày xưa, để rồi đôi môi mấp máy một tiếng “Bố” từ lúc nào không hay biết.